Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Đừng lo mẹ ơi, con sẽ hạnh phúc

Trong mắt mẹ, con mãi là một đứa con gái nhỏ cứng đầu, luôn khiến mẹ lo lắng. Mẹ thương con gái có “số” vất vả, sớm phải sống xa bố mẹ, tự thân lập thân, không nhờ vả được ai.
Mẹ ngại con gái một thân một mình, nghèo khó, giản dị như thế, có ai nhòm ngó. Rồi mẹ đâm lo âu, cho rằng con hay ảo tưởng, tin người, liệu có tìm được ai phù hợp ?
Mẹ băn khoăn, không biết sau này con có thể mềm dẻo, để ứng xử linh hoạt với chồng và gia đình nhà chồng… Con biết, đã làm mẹ thì luôn có những ưu tư dành cho con cái mình, từ hữu hình cho đến vô hình, con sau này chắc cũng thế thôi.



Nhưng, mẹ ơi đừng quá lo xa, việc gì đến sẽ đến. Con giờ đã trưởng thành rồi. Quan trọng là con biết tự hài lòng và yêu chính bản thân mình cùng những gì thuộc về mình. Như, có ai đó không thích điểm gì trên khuôn mặt, hoặc ngay cả cái tên do cha sinh mẹ đẻ đặt cho họ cũng ghét bỏ… Còn con, từ lâu đã biết, để thay đổi được các điều ấy là vô cùng khó khăn, tốn thời gian và cả bạc tiền. Vậy thì công sức ấy thà để dành mà tận hưởng vô vàn những điều tốt đẹp khác của cuộc sống còn hơn.
Thế nên khi gặp người ta, con đã tìm được sự đồng cảm. Khách quan nhận xét, anh ấy không đẹp trai, không nổi tiếng, không hiện đại. Anh ấy không phải là người thành phố, kiếm tiền ít, nhưng với con điều đó chả vấn đề gì, vì thứ quan trọng nhất con cần anh ấy lại có, đó là sự thật thà, đáng tin cậy, biết nhìn xa trông rộng.
Anh ấy mang đến cho con dẫu chỉ là cảm giác, niềm an tâm về tương lai vững chắc, với một sự bình đẳng, thật tự nhiên.
Người ta không làm ra nhiều tiền, song nó đều là các thành quả anh thực sự dồn tâm vào. Đó là cả một quá trình tích lũy, nỗ lực của bản thân, làm gì anh cũng vạch kế hoạch, lên lưu trình kỹ càng, kể cả dự định lớn nhất cho cuộc đời.
Người không hiểu có thể sẽ nghĩ anh ấy là một kẻ căn ke chặt chẽ, tư duy bó hẹp, còn con thì lại lấy làm cảm ơn về điều đó. Vì mỗi khi thấy đời sống xung quanh biến động hoặc có gì bất ổn, con lại càng vững tin vào người bạn giỏi tính toán.
tumblr_inline_mq60lsMvXk1qz4rgp
Không những thế anh ấy còn luôn khiến con vui, con thích thú với điệu bộ người ta hài hước, tay lăm le thìa hoặc đũa bên mỗi món ăn con đang nấu, làm bộ háo hức như thể chỉ chờ đầu bếp cho ra đĩa nóng hổi là tiến hành “xâu xé” ngay lập tức. Và không quên luôn cảm ơn con vì đã làm gì đó cho anh ấy.
Anh ấy không bao giờ bắt con làm những việc mà con không muốn, đồng thời luôn cho con thấy con được tôn trọng. Anh chưa khi nào quẳng cho ai một món quà giá trị chỉ ở giá tiền của nó. Anh ấy thường tặng con những thứ khiến con nhận ra sự quan tâm, mà người tặng đã động não, dành hết lòng vào đó. Anh ấy tự tổ chức những buổi đi chơi, hát hò, hoạt động không chê vào đâu được. Tự dưng người ấy cứ khiến con nghĩ, tiền rất cần nhưng đúng thật nó không phải là tất cả. Sự thanh thản, luôn vui vẻ bên nhau mới là đáng quý.
Không những thế tâm tư, tình cảm cũng như quan niệm sống của chúng con có khá nhiều điểm tương đồng nhau. Thế nên, mẹ ạ, con cảm thấy rất hạnh phúc!
The post Đừng lo mẹ ơi, con sẽ hạnh phúc appeared first on Truyện Ngắn 24/7.

Khi đàn ông 30

Những năm 20, người ta uống bia, uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30, tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng. Bắt đầu biết lo cho bản thân hơn. Tần số các cuộc nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng giảm dần. Bắt đầu để ý đến sức khỏe và cân nặng.

Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến, đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay đắng tưởng như tận cùng. Nhìn lại những tháng năm đi qua bỗng thấy hun hút trống trơn, có lúc giật mình thảng thốt.
Khi-dan-ong-30

Những năm 20, người ta có thể diện một chiếc quần bò lỗ chỗ, mặc áo pull in hình Manowar, tự tin đeo khuyên tai, tự chọn cho mình màu tóc ưa thích. Khi 30, người ta bắt đầu chuộng hơn quần âu, một sơ mi măng séc là phẳng. Người ta cũng bắt đầu chọn cho mình một chiếc cà vạt hợp tâm trạng. Khi 30 còn diện quần jeans bạc phếch, nhuộm tóc khác màu đen đã có cảm giác lạc điệu.

Cái thời 20 máu lửa, sẵn sàng dựng xe, vác chầy xông vào nhau chỉ vì một lời xúc phạm. Đàn ông 30 bình thản trả lời "không muốn gì cả" khi một thằng oắt con đầu vàng, quần côn bó, ép xe vào lề đường hất hàm "muốn gì?". Đàn ông 30 bắt đầu có khái niệm "chỉ số IQ đủ dùng".

Đàn ông 30 bắt đầu cảm thấy nhu cầu tất yếu cạo râu, sửa gọn lông mũi, xịt nước thơm mỗi khi bước ra khỏi nhà. Đàn ông 30 bắt đầu ăn mặc không theo một hình mẫu, không theo một thần tượng nào, bắt đầu làm đẹp không chỉ dành cho các cô gái mà phần nhiều để cảm thấy đàng hoàng, tự tin tiếp xúc với các đối tác làm ăn, giao dịch. Đàn ông 30 cảm thấy tự tin khi mặc vest.

Đàn ông 30 bắt đầu cho mình cái quyền đòi hỏi một vị trí trong xã hội, đòi hỏi vai trò của mình trong cuộc sống, trong tổ chức. Nhu cầu muốn khẳng định mình. Đàn ông 30 đi đường ít khi ngoái lại nhìn theo một cô gái trẻ đẹp để thầm xuýt xoa về thân hình nhưng lại thường xuyên ngoái nhìn theo một chiếc xe đẹp hay một người đàn bà nền nã. Đàn ông 30 nhìn thấy vẻ đẹp của người đàn bà 30.

Đàn ông 30 "thèm" một chân dài nhưng "cần" một sự cảm thông, cần một điểm tựa tâm hồn. Đàn ông 30 muốn một mái ấm, tìm cho mình một người đàn bà có thể đi tiếp quãng đường tương lai. Bắt đầu hình dung về ngôi nhà và những đứa trẻ. 30 là lúc bắt đầu cảm thấy tự tin, cảm nhận được sức gánh của đôi vai mình, đủ tự tin và bình thản để hứng chịu những thử thách của cuộc đời.

Đàn ông 30 bắt đầu lôi những giấc mơ lóng lánh, leng keng một thời tuổi trẻ ra để đổi lấy những mục tiêu thực tế hơn và đôi khi giản dị hơn. Đàn ông 30 dám nghĩ, dám làm, dám chơi, dám đối mặt với thất bại và cũng dám dừng. Đàn ông 30 bắt đầu phân biệt được ranh giới của sự lố bịch, nhìn thấy được cái ngưỡng đủ. Đàn ông 30 đủ tinh tế để vượt qua những giá trị phù phiếm.

Tuổi 30, đàn ông dần tự tin để thấy mình là đàn ông khi đứng trước phụ nữ, dám nhìn sâu vào mắt đối phương để tìm sự đồng điệu về cảm xúc. Đàn ông 30 biết yêu và có trách nhiệm hơn với cảm xúc của mình, cũng biết gìm mình trước những thất bại, bình thản trước tai họa. Thấm thía được nỗi cô đơn, thấm thía được sự bội bạc, cảm nhận được đến tận cùng sự ấm áp tình người mà con người dành cho nhau. Khác hẳn cái yêu thời 20, yêu và vô trách nhiệm với tình yêu, vô trách nhiệm với chính bản thân mình.

Đàn ông 30 khi nghĩ về gia đình có thêm trách nhiệm. Cậu bé 20 nghĩ về bố mẹ với những sự ràng buộc, gò bó khuôn khổ gia đình. Đàn ông 30 nghĩ về bố mẹ ngoài nỗi nhớ còn kèm theo mong muốn mình được làm chỗ dựa, được che chở cho gia đình. ?
Trích dẫn theo: Blog truyện, truyện ngắn, truyện ngôn tình, truyện ngắn tình yêu
Hình ảnh chủ đề của Jason Morrow. Được tạo bởi Blogger.

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *