-Em đi đâu gấp vậy?
-Em suy nghĩ không biết có nên nói cho chị biết hay không?
-Chuyện quan trọng thế à! Để chị đoán thử, “chịu cưới vợ rồi phải không?”.
-Là chuyện của anh rể.
-Anh Hoài làm sao?
-Em tình cờ thấy trên máy vi tính của anh ấy hình một cô gái, hình như họ đang chat với nhau.
-Buồn quá nên vẽ chuyện chọc chị à?
-Chị nên quan tâm chồng con một chút đi, kẻo mấy đứa nhỏ mất cha…lúc nào không hay đó.
Nỗi lo từ trên trời rơi rụng xuống, lơ lửng trong trí của Như Quỳnh như một hồi chuông reo vang mãi không ngưng “chồng có bồ, chồng có bồ, chồng có bồ….”. Lòng Quỳnh đau và dậy sóng ghen hờn, câu hỏi “Cô gái đó là ai? Làm sao anh quen? Họ đi tới ngưỡng nào rồi?…như một băng tần âm thanh chạy dài trong não mà chưa cập nhật thành công câu trả lời chuẩn xác, điều đó dễ phát đi những sóng âm điên loạn.
Quỳnh đi đi lại lại trong phòng, tâm tư chất chứa khối ưu sầu to bằng quả núi. Hoài dạo này làm thêm một job nữa, đến mười hai giờ khuya mới về nhà.
-Em chưa ngủ sao!
-Em đợi anh. Anh làm chi đến hai job cực quá, gia đình mình đâu có thiếu thốn gì.
-Anh lo trả hết nợ tiền mua nhà cho an tâm.
Hoài vẫn như mọi ngày, đi làm rồi về nhà đúng giờ, cuối tuần cùng vợ và hai đứa con trai đi chơi đây đó, vậy anh quen ai?
Đêm đen màu sẫm, tiếng máy sưởi thổi u u, tiếng ngái của Hoài lúc thưa lúc nhặt. Quỳnh điểm lại trí nhớ, dạo này anh ít ôm vợ khi ngủ, một giọt tủi hờn chảy dài tí tách rơi xuống gối. Hình như là từ lúc về Việt Nam thì phải, mà về bên đó, anh đi cùng gia đình mọi lúc mọi nơi, ngoại trừ một lần đi cắt tóc ở đầu phố.
Công việc điều tra trong âm thầm được giao cho Hoàng, cuối cùng cậu em trai cũng xác nhận hoài nghi của chị, cô gái chat với anh rễ tên Tình, là thợ cắt tóc trong tiệm Ngọc Nữ, trẻ hơn cái tuổi bốn mươi của Quỳnh, đẹp phơi phới, tràn đầy sắc xuân…mỗi tháng Hoài gửi về năm trăm đô cho cô em học Anh văn và thôi nghề cắt tóc.
Hai ý nghĩ đan xen trong đầu Như Quỳnh, nếu như quậy lên thì anh có bỏ cô gái kia không, hay sẽ bỏ vợ, rồi con của cô sẽ mất cha… Từ ấy Quỳnh sống trong nỗi đau truyền kỳ, ăn canh thấy lạt, nhai thịt tựa cao su, uống nước chua mùi dấm…con người ngày càng tiều tụy, tóc điểm bạc giữa đỉnh đầu lúc nào không hay.
Mùa đông năm nay Hoài đưa vợ con đi chơi một nơi rất thú vị.
-Bố ơi mình đi đâu đấy?
-Cho con đi chơi tuyết chịu không nè!
-Ồ, thích quá! Con yêu bố nhất trên đời.
Tom mới năm tuổi và lần đầu được đi xem tuyết rơi nên hào hứng, nhóc kéo tay anh Joe trong vui sướng, hai anh em cười giòn tan trong nắng mới lấp lánh ánh bạc. Những bông tuyết xoay xoay trong gió, đáp xuống kính xe thành những chấm nhỏ li ti, những cây thông gồng mình gánh tấm chăn bông tuyết lấp lánh ánh kim cương, chói ngời khi vài tia nắng đi lạc ghé thăm. Xa xa vài ngôi nhà mái dốc lẻ loi chìm trong biển mênh mông sắc trắng, ánh đèn vàng trong nhà hắt ra ấm áp cùng vô số đèn màu chớp tắt treo trước hiên… khung cảnh thần tiên này được in lên tấm thiệp mừng giáng sinh và gởi đi khắp mọi ngõ ngách của thế giới.
Nhũ tuyết trong veo chảy từ mái nhà sà xuống từng đoạn, đông lạnh giá nhưng ba cha con đang chơi đùa cùng tuyết tạo nên bức ảnh ấm áp. Quỳnh dõi mắt trong theo dáng những người thân yêu, một nhũ tuyết rơi xuống vỡ ra, vài nhủ tuyết gần cửa, nơi hơi ấm lò sưởi thốc ra đang tan chảy, hai giọt tròn long lanh neo bám đầu đỉnh chóp, đong đưa trong gió tựa đôi mắt đẹp của Quyên. Đôi mắt ấy chợt sáng, chợt buồn, chợt vui…che giấu những nỗi đau chỉ thế giới phụ nữ mới hiểu hết. Nỗi đau khi sống mà tâm hồn dần lặng lẽ chết theo mùa đông, bởi những người đàn ông vô tình và tham lam.
******
Như Quỳnh đưa hai con đến chùa học tiếng Việt. Đó là cách tốt nhất trốn tránh chạm mặt Hoài, để giấu đi cảm xúc tức tưởi trong lòng đừng vỡ òa khi đối diện quá lâu với khuôn mặt giả dối nhưng lúc nào cũng tỏ ra không có chuyện gì của chồng.
-Chị có rảnh không, có muốn cùng vào phụ giúp các Sư Cô làm bánh? Hai tháng nay em thấy chị hay ngồi dưới tán hoa hoàng hậu cả buổi sáng chủ nhật. Em tên Quỳnh Như.
Cô gái hay cười có đôi mắt trong trẻo không gợn sóng ưu tư của cuộc đời, có cái tên đão nghịch với tên của Quỳnh, đang đợi câu trả lời.
Từ ấy Quỳnh có việc làm giết thời gian khi con vào lớp học. Vào đây mới biết rằng còn nhiều lắm những mảnh đời phụ nữ lận đận hai chữ tình duyên, khi khổ tận cam lai người ta lại nương nhờ cửa Phật. Quỳnh thấy mình còn an ủi hơn rất nhiều hoàn cảnh éo le khác.
-chị không thấy Như buồn khi bị rầy vậy?
-Dạ. Em xem đó như một lời dạy dỗ nếu lời ấy là đúng, còn không đúng thì bỏ đi như chưa nghe thấy.
-Nói thì dễ nhưng thực hành chắc khó em hả, vì trong lòng ai mà chẳng chứa chấp sự buồn vui?
– Điều đó tùy thuộc vào trí tuệ và sự giác ngộ của mỗi người chị à!
-Câu nói của em có phần khó hiểu quá.
-Em tỉ dụ: khi chị lạy đức Phật, chị không phải lạy pho tượng vô tri mà chị đang lạy đức từ bi của Ngài… Từ nguồn trí tuệ hiểu biết đúng đắn đó mà suối từ bi tuôn chảy, nhờ suối từ bi cho nên cây trí tuệ sẽ trổ hoa. Khi đó chị sẽ thấy cuộc đời này rất vô thường, tất cả mọi thứ tồn tại trong cuộc sống này có đó rồi mất đó, hiểu được lý lẽ ấy chị sẽ biết sống vì mọi người, và không quá đau khổ khi mọi việc xảy ra theo bản chất tự nhiên của nó.
-Lý thiết đó hay nhưng chị thấy mơ hồ…
-Sở dĩ chị đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm, chị có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên, một trăm năm chết đi cũng chia ly, và sự chia li đến bất kỳ lúc nào, biết vậy thì bây giờ có chia ly cũng đâu đáng để buồn. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp chị mới được tự tại.
-Nếu chồng em bỏ em theo người khác thì em có còn bình thản như lúc này không?
Như cười “Bởi em không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên em đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ. Hết duyên tình sẽ dứt, buồn trước hay buồn sau cách nhau một thời gian, biết vậy nên em không lo nó có đến hay không và không lo khi nào nó đến”.
-Vậy sao!
-Chị nên cảm ơn anh ấy đem đến nghịch cảnh để chị tìm ra nẻo sáng cho cuộc đời sau này. Cuộc sống này xoay vần theo một quy luật nhân quả, trả vay mấy hồi.
Cô gái đó còn trẻ nhưng có ba mươi năm giác ngộ, hiểu được bản chất của cuộc sống là khổ. Niềm vui chỉ là hiện tượng xãy ra trong một thời gian. Đúng là Quỳnh bốn mươi tuổi đời nhưng không có được năm nào giác ngộ chân lý của cuộc đời.
Mùa đông lại về, gió mơn man lượn vòng quanh chái bếp, nơi Quỳnh che thêm ra hiên sau để kho mắm cho Hoài, món anh ấy rất thích.
Sắc mặt chị hồng nhuận, nước ao trí tuệ tù động đã được khơi thông đôi phần. Quỳnh học được câu “Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản”.
-Sau này cuộc đời sẽ đổi thay, nếu có thay đổi, anh cứ chọn con đường anh muốn đi. Nhưng quảng kết cố gắng đừng tổn thương nhiều người nghe.
-Em nói gì vậy?
Quỳnh cười, lấy thuốc thoa tấm lưng chớm đau của Hoài vì làm việc quá mức. Mặc cho anh thả sức suy nghĩ.
Chị gieo vào tâm hồn hai đứa con lòng nhân ái, biết yêu thương và phấn đấu trong mọi hoàn cảnh…bao nhiêu đó đủ cho tương lai mai sau.
Và chị sống theo phong cách mới, cho đi và không bận tâm được hoàn trả, với cả kẻ gây phiền khổ cho mình.
*******
-Gió mùa đông năm nay không lạnh như gió mùa đông năm ấy em nhỉ!
-Em thấy cây ổi ra lá non nhiều hơn. Năm nay anh đã nhớ bón phân cho nó thì phải.
-Xin lỗi em.
-Vì chuyện gì?
-Vì mấy năm trước anh mãi mê cây cảnh ngoài kia…mà quên không chăm sóc cho cây vườn nhà. Cuối cùng cũng nghiệm ra được một điều ” cây vườn nhà luôn tuyệt hơn những thứ ngoại lai”.
-Anh biết là được rồi. Cây ổi này trái chua chua ngòn ngọt đúng bản chất của nó, nhưng rất chịu khó kết trái cho đời luôn nở hoa chắc nó luôn nghĩ về những người từng chăm sóc cho nó.
-Có lẽ nó gần bà chủ nên lây lan bản tính đó.
-Chân lý cuộc đời là vậy chứ em có can hệ gì.
-Anh hiểu…
Tâm tư Hoài xấu hổ với chính mình và vợ con, thái độ ung dung tự tại của vợ càng làm anh thêm hổ thẹn. Hình ảnh người cha, người chồng gương mẫu đã bị lem bẩn mất rồi, từ bây giờ về sau phải lấy yêu thương thật lòng gột rữa vết ố đó.
Có một thứ quý giá Hoài suýt đáng rơi, hạnh phúc khi đã rơi vỡ khó mà chấp vá lại được nguyên vẹn. Mai cho anh…còn kịp ôm giữ lấy nó.
-Bố ơi, mình đi chơi tuyết nữa nghe, năm nay con muốn mẹ cùng xây lâu đài tuyết chung với mấy bố con mình.
-Tất nhiên rồi nhóc cưng của bố.
Hai vợ chồng nắm tay hai đứa con đi trên con đường dài và rộng, bầu trời trong xanh và vài đám mây bay lơ lững ngang sườn đồi. xa xa tuyết phủ trắng đỉnh núi, tuyết ôm ấp từng mảng đá vào lòng, để xuân sang, suối nước sẽ róc rách tưới mát từng dáng cây ngọn cỏ, mang sức sống đến khắp muôn nơi.
Quang đứng trên lầu nhìn theo bóng dáng của gia đình chị gái. Anh nhấc điện thoại gọi về Việt Nam trả lại căn nhà ba tầng thuê cho Tình ở, cô người yêu bé nhỏ mà anh đã vung tiền để cặp kè vào tháng trước khi về Việt Nam. Tình nhân của anh rể cũng nhạt như bao cô gái luôn chạy theo đồng tiền, không cần để tâm đến cảm xúc của người khác, dù có phá nát một gia đình. Quang xóa mấy tấm ảnh của anh và Tình chụp vô cùng thân mật, số ảnh kia đã được gửi đến email của Hoài, nó đã hoàn thành nhiệm vụ và không còn tác dụng lúc này nữa. Trò chơi kết thúc.
“Trên đời này, có rất nhiều điều là vĩnh cửu, nhưng tuyệt nhiên, tình yêu không phải là một trong số đó…”
Đồng Xanh ( Thảo Nguyễn )

0 facebook: