Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Cho anh nắm tay em lần cuối

Cho anh nắm tay em lần cuối

_Đưa túi đây anh cầm cho , bàn tay mỹ miều của em đâu phải để làm chuyện đó.
_Chứ tay em thì để làm gì hả anh?
_Để nắm tay anh chứ để làm gì!
_Nếu anh có thể nắm tay em suốt đời thì hãy nắm còn không thì thôi, em sợ…
_em sợ gì hả Vi?
_em sợ rồi anh sẽ buông tay!
_Ngốc, anh phản đối…anh chỉ buông tay em ra khi anh cần …gãi mũi thôi…
Anh lúc nào cũng vậy, chẳng buồn để ý đến lời cảnh báo của em, trả lời một cách bông đùa, rồi ung dung cầm bàn tay em lên , đưa mắt nhìn sâu vào đôi mắt em . Tia nhìn của anh mang đầy hơi ấm.
Em là cô gái mang trong trái tim mình chằng chịt những vết thương.Lòng tin của em hằn lên vô vàng vết xước. Em tự vẽ một vòng tròn an toàn và ngồi yên trong đó, vòng tròn mang tên buông bỏ…
Vậy mà anh tới rồi cố chen vào ngồi chung trong chiếc vòng đó, thấy quá chật chội , anh kéo em ra khỏi chốn an yên em tự bảo vệ mình.
Em không ngăn được trái tim mình xuôi theo ánh mắt đầy mê hoặc yêu thương của anh mà đặt bàn tay vào lòng bàn tay anh, cứ thế đi về cuối phố…
Em về đến nhà, chưa được bao lâu thì nhận đươc tin nhắn thoại của anh :
” Em à, chiều nay tay anh vô tình dính cà ri, khi nãy nắm tay em, anh tiện thể quẹt lên tay em luôn rồi, vậy là tối nay, tay em vẫn có chút gì đó của tay anh ở bên đó nhé. Nắm tay em là một điều thật tuyệt, anh sẽ không buông tay đâu.”
************************
Trung Thu.
Anh mang đến cho em một chiếc đèn lồng. Đèn lồng theo kiểu ở phố cổ. Em cầm chiếc đèn trên tay mà thấy kỷ niệm của hai đứa ở Hội An quay về .Con phố trầm mặc nơi thới gian ngưng đọng ấy, lại lung linh với những ánh đèn lồng khi màn đêm buông xuống, cũng là nơi mà lần đầu em ngồi nói chuyện với anh, cùng anh đi xuyên qua một đêm đầy những niềm vui . Và trong câu chuyện không đầu không đuôi ngày ấy, như chính con phố Hoài kia, thời gian cũng bị bỏ quên. Bây giờ nhớ lại, em vẫn cảm thấy còn chưa dám tin anh đã xuất hiện trong cuộc đời em như một nam nhận vật trong tiểu thuyết như thế. Vì từ sau mối tình đầu, em đã tự nói với mình, không có Bạch Mã Hoàng Tử trong cuộc đời này nữa đâu!
_Trung Thu là Tết thiếu nhi,nhưng mà người lớn cứ đi chơi nhiều…
_Thôi , hai câu sau em biết rồi anh khỏi đọc…
Anh cười khì. Anh lúc nào cũng vậy. Anh vui vẻ hài hước và có gì đó rất trẻ con.
_Vậy bây giờ”người lớn”có đi chơi Trung Thu với anh không ?
Em khẽ gật đầu. Trước tình cảm và ánh mắt của anh, em không bao giờ có thể từ chối,dù em đã tự nhắc mình về sự kiềm chế rất nhiều.
Và không đợi em nói thêm bất cứ câu gì, anh nắm lấy bàn tay và dẫn em đi vào đám đông những người lớn đang biến ngày hội của trẻ em thành ngày lễ của riêng mình.
Bàn tay thon nhỏ của em nằm lọt hẳn trong lòng bàn tay em. Một cách mạnh mẽ nhưng cũng không thiếu sự dịu dàng, anh dẫn em đi ,luồn lách qua đám đông hỗn độn,khi thì chen lên phía trước cố giành cho em một chỗ chụp hình với góc máy đẹp nhất…
Sau hơn hai tiếng anh vừa đi, vừa dùng đôi vai mở đường, tay thì vẫn nắm chặt như sợ lạc mất em,miệng thì vẫn không ngừng nói dăm ba câu hài hước để giữa bầu không khi ngộp hơi người, em vẫn mỉm cười vì cảm nhận cái vị riêng của hơi người yêu em. Anh dẫn em ra một góc đường, thoát khỏi đám đông ở khu trung tâm, hai đứa ngồi xuống một quán nước.
_Anh, nắm tay em có mỏi không ?
_Mỏi chứ…nhưng anh phản đối một phần, mỏi nhưng không phải mỏi tay.
Em tròn xoe mắt nhìn anh, anh cười :
_Mỏi miệng đó em, vì cứ phải xuýt xoa, thích quá thích quá..
Em khúc khích cười rồi đánh lên vai anh một cái. Chợt em hỏi anh :
_vậy lần đầu tiên nắm tay em ở Hội An , anh có xuýt xoa vậy không ?
_Ở Hội An? Anh phản đối, anh có nắm tay em đâu. Anh đẹp trai chứ anh đâu có dễ dãi đâu nghen!
Em hơi nheo mày ,mang ít nhiều hờn trách.
Trong lòng em vốn dĩ từ lâu không mang nhiều hy vọng nữa. Em sợ hy vọng rồi sẽ thất vọng mà thôi. Nhưng rồi anh đến, thủ thỉ vào lòng em cái chân lý tươi vui của anh, cứ tin đi rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười. Em dần tin vào điều đó. Nhưng anh rồi cũng sẽ như những người con trai khác phải không, nói rồi quên và sẽ mang phôi pha phủ lên cuộc tình này?
Em cằn cỗi và sợ hãi đến vậy , chỉ một câu vô tâm của anh mà khiến em nhọc nhằn và hoang mang.
Nhưng rồi tất cả những hoang mang tiều tụy đó chốc chốc trở lại hồng tươi khi anh cầm tay em theo đúng cách mà anh đã làm trong những ngày đầu ở Hội An khi đó.
_Ngốc, cái này mà gọi là nắm tay gì, cái này gọi là nắm ngón út!
Anh móc hai ngón tút của ta vào nhau. Ký ức trở về khiến những dòng ngọt lịm chạy ngang tim em.
_Hứ, thì cũng là nắm tay đó thôi, ngón tay út không nằm trên tay chứ không lẽ nằm dưới chân hả anh ?
_Em dễ thương sẵn rồi, không cần phải hỏi những câu kiểu vậy cùng những biểu cảm khiến anh nhìn mê mẫn thế kia đâu , Vi “i ngắn” của anh!
_nhưng rõ ràng cũng là nắm tay mà !
Anh nở một nụ cười thản nhiên, đưa tay hất mái tóc lãng tử của mình sang một bên ,ánh mắt chứa chan tình cảm :
_em không biết mỗi kiểu nắm tay mang trong mình một ý nghĩa khác nhau sao? Nắm ngón út của ngày đó là cảm giác hồn nhiên trong sáng , là câu hỏi anh đặt ra và chờ em bật đèn xanh.
Em mở đôi mắt to tròn trong veo nhìn anh :
_vậy còn cách anh nắm trọn bàn tay em nãy giờ ?
_Đi theo anh, có anh ở đây rồi!
Anh đáp. Ánh trăng ngày Trung Thu đương nhiên viên mãn, như chính niềm hạnh phúc trong em lúc này.
“Thật ra khi nắm tay em, cuộc sống ngoài kia cũng vậy, dòng người đông đúc ngoài kia vẫn vậy, mặt trăng tròn vẫn vậy…chỉ có một điều khác mà thôi, đó là anh. Nắm tay em, anh trở thành người khác anh của những giây trước đó: từ một người bình thường trở thành người hạnh phúc nhất đêm nay rồi! ”
Tin nhắn thoại của anh đêm đó khiến giấc ngủ của em được dẫn vào một giấc mơ đẹp.
**************************************
Em mỗi ngày càng thấy cuộc đời được hửng nắng lên mỗi sớm mai lại là một ngày hạnh phúc. Vì đó là những ngày có anh. Không phải lúc nào anh cũng có thể bên em. Nhưng mỗi ngày, anh luôn dành cho em một thời gian nào đó trong một không gian chỉ có riêng hai đứa..
Ừ, chỉ có riêng hai đứa. Chỉ vậy em mới cảm thấy thật sự an nhiên. Lúc đó em có thể yên tâm tựa đầu vào bờ vai anh, nghe anh nói vài ba câu chuyện đùa không đầu không đuôi, mà thấy như mình đang nghe những điều ngọt ngào nhất.
_Đố em bốn bước để đưa một con voi vào tủ lạnh.
Em nheo mắt nhìn anh bằng ánh mắt đầy dò xét, trong khi anh thì vẫn giữ nguyên một khuôn mặt khinh khỉnh, trông thật là đáng ghét.
_Anh có lộn không, có ba bước thôi mà.
_Không, anh chắc mà, bốn bước .
_Vậy thì em không biết!_Dễ mà, bước thứ nhất , mở cửa tủ lạnh , bước thứ hai nhét con voi vô tủ lạnh, bước thứ ba, là bước quan trọng nhất, đó là quay qua nhìn em cười một cái, và bước cuối cùng là bước thủ tục, đóng cửa tủ lạnh lại.
Em tròn xoe mắt nhìn anh :

_Tự nhiên có nhìn em cười nữa?

_Có chứ, nhét con voi vô mệt lắm chứ em tưởng giỡn chơi hả, phải nhìn người xinh xắn dễ thương như em để phục hồi năng lượng chứ.
Một lần khác, anh đưa em ra khỏi thành phố, khỏi nhip sống xô bồ chen chúc, khỏi những ánh mắt soi mói hoài nghi và cả những lời nửa bông đùa nửa đàm tiếu. Ngồi bên một dòng sông xanh mát, dưới cái nắng nhè nhẹ cùng một cơn gió thoảng thoảng, em thật sự cảm thấy thanh bình. Anh như biết tâm trạng buồn bã của em vì những chuyện không vui trong công việc tuần vừa qua, nên ân cần hỏi han và lắng nghe em nói. Và khi em im lặng nhìn sông nước miên mang cứ trôi mãi, anh cũng lặng lẽ ngồi bên và nắm chặt tay em. Khi sự yên lặng bắt đầu hóa thành sự nhàm chán, thì anh lại quay qua hỏi em :
_Em?
_Gì anh?

_Em thích nghe anh đọc thơ không?
Em bật cười :
_Anh đừng làm em ngạc nhiên nha, anh đọc thơ?
_Ừ , anh đọc thơ, thơ anh làm luôn!
Em nheo mắt nhìn anh ra chiều chế giễu một cách tinh nghịch. Rõ ràng đề tài anh vừa đưa ra đã lôi em ra khỏi nỗi buồn quẩn quanh nãy giờ.Em đưa bàn tay ra phía trước theo kiểu “Xin mời, sân khấu này là của anh”
image12 Cho anh nắm tay em lần cuối
Anh nhìn em , nở một nụ cười hiền hòa thường khi, giả bộ đưa tay chỉnh chỉnh lại cổ áo ra vẻ trịnh trọng rồi khịt mũi một cái :
_Kính thưa quý vị, sau đây tôi xin giới thiệu một bài thơ mà tôi đã viết sau nhiều đêm trăn trở của tuồi thơ dữ dội của chính mình. Thơ rằng :
“Có những đêm tôi ngồi nhìn bàn chải

               Tự hỏi mình tại sao phải đánh răng

               Từ ngoài cửa mẹ tôi quát vào rằng

               Thằng ngu, không đánh răng hôi miệng”

Em ôm bụng cười nghiêng ngã , vì cái kiểu “thơ trăn trở” không đụng hàng của anh. Anh vẫn một khuôn mặt tỉnh bơ, thấy em cười, thì những nếp nhăn trên trán dãn ra một chút, thoáng một cái mỉm cười.
Và cứ như thế, không cần biết em đang buồn bã ưu sầu phiền muộn , mặc cảm tự ti ,tủi thân , hay là một mớ hỗn độn muôn triệu thứ cảm xúc xám xịt nào đó đều tan biến, chỉ cần ở bên anh và để anh chọc em cười, kết thúc bằng việc một tay vẫn đặt trọn trong lòng bàn tay anh ấm áp, một tay đánh yêu vào bờ vai anh , như một bước chuẩn bị cho mái đầu nghiêng vào dựa. Chỉ còn đó là cảm giác bình yên khi ở bên một người thương em nhiều rất nhiều.
**********************
_Buông tay em ra đi anh, mấy người quen của anh đang đi tới kìa, em không muốn họ thấy chúng ta…
Anh nhìn em bằng đôi mắt thản nhiên, dửng dưng như việc cuộc hẹn hò bí mật vô tình bị phát hiện không phải chuyện gì to tát lắm.
_người ta thấy thì có làm sao?
_Anh à, em không muốn thêm nhiều sóng gió nữa đâu!
_Anh đồng ý với em, tình yêu là chuyện của hai người…
_vậy thì buông tay em ra, em né mặt đi một chút…
_Không, tình yêu là chuyện của hai người, nhưng tình yêu đẹp đẽ thì phải khoe với triệu người…
_Anh…
Và thế là anh bất chấp khuôn mặt lo lắng , mếu máo gần như sắp khóc đến nơi rồi của em, anh nắm chặt lấy cổ tay em và kéo em đi thẳng về phía đám người quen trong những bộ cánh lịch thiệp và lộng lẫy.
_Giám Đốc Hoàn!
_Hoàn thiếu gia!
Những tiếng gọi thể hiện vị thế tầng lớp của anh, điều luôn làm em không bao giờ dám công khai bước bên cạnh anh. Rồi như một phản xạ, đám người cậu ấm cô chiêu trong những thứ phục sực lòe loẹt bắt đầu lia mắt nhìn em bằng những tin nhìn khinh thị.
_sao Hoàn thiếu gia lại nắm tay một cô gái thế này ?
Anh trừng mắt nhìn người về hỏi :
_Tôi phản đối…Bộ có điều luật nào cấm trai đẹp nằm tay gái đẹp hả ?
_Hai người hai người …
_Hai người là đủ cho một cái nắm tay rồi, có gì mà phải đếm nữa!_Người ta đồn anh đồng tính , mà thì ra không phải, chỉ là sở thích về phụ nữ của anh hơi dị thường , à không , tầm thường chút thôi.
Thiếu gia Hoàn “không G” nổi tiếng là một người đàn ông đôc thân lịch lãm, bình dị và có một đời tư chừng mực thanh bạch. Vậy mà trong phút giây cô cái kênh kiệu kia kết thúc câu bình luận đầy ý dè bỉu của mình, mặc kệ đời tư thanh bạch trước giờ của anh có thể sẽ bị vấy bẩn trên mặt báo, , thì cô ta nhận ngay một cái siết chặt cổ tay bằng bàn tay còn lại của anh. Dĩ nhiên không nồng nàn âu yếm theo kiểu anh đang nắm tay em. Anh bẻ lật ngược cổ tay cô ta khiến cô ta gào lên như đứt ruột.
_Tôi lập lại lần nữa, điều thứ nhất, cô gái xinh đẹp này là người tôi thương, điều thứ hai nếu có thắc mắc gì về nhan sắc của cô ấy thì xem kỹ lại điều thứ nhất.
Nói rồi anh bỏ tay cô ấy ra, nắm tay em lên bằng cả hai bàn tay trước khi đan từng ngón tay vào nhau rồi dẫn em đi khỏi trong ánh mắt chưa khỏi ngạc nhiên của đám người mà em gọi là người trong thế giới của anh.
Đi đến một nơi đây gió, thoát khỏi sự ồn ào khi nãy, em bình tâm lại rồi mới hỏi anh :
_Ủa anh, em làm anh xấu hổ phải không ?
_Xấu hổ xấu cọp gì em, bọn rãnh rỗi đó, bị nhầm lẫn đó.
_Nhầm lẫn gì anh?
_Em là Vi “i ngắn” mà bọn họ tưởng em là Vi chân ngắn nên mới chê vậy thôi,
Em đang không mấy vui vẻ mà cũng phải phì cười vì anh. Tự nhiên nhớ lại câu cuối cùng anh nói khi nãy, em lại cười thêm một lần, cảm giác ngọt ngào xâm chiếm từng khoang cảm xúc.
_Anh, anh nói lại cái câu gì khi nãy, điều thứ nhất điều thứ hai gì đó…
_À, điều thư nhất, hãy lắng nghe điều thứ hai, điều thứ hai hãy đọc thật kỹ điều thứ nhất.
_Giỡn hoài, em thích nghe thật đó.Đúng giọng điệu khi nãy luôn kìa…
Anh dừng nụ cười trên môi mình lại, nhìn em bằng ánh mắt đầy yêu tương.
_Điều thứ nhất anh yêu em, điều thứ hai , nếu có lúc nào em cảm thấy anh không yêu em, thì xem lại điều thứ nhất.
Anh vẫn không làm theo yêu cầu của em, nhưng lòng em vẫn ngập trong niềm hạnh phúc. Và từ lúc nào anh đã ghé môi hôn nồng ấm của mình lên bờ môi chưa thôi run rẫy của em…
“anh xin lỗi vì đã bỏ mất cơ hội được lên mặt báo ngày mai của em rồi, anh sợ em nổi tiếng rồi không thèm chơi với anh nữa nên đã không cho bất cứ tờ báo nào đưa tin về những gì đã xảy ra. Xin lỗi vì bỏ mất con đường tiến thân vào showbiz của em. Nhưng mà, anh yêu em.”
Tin nhắn thoại mang màu sắc bông đùa của anh, nhưng vẫn mang đầy tính bảo vệ. Như cách anh nắm cổ tay em và kéo em đi. Cảm giác ấy thật an toàn, dù em quên mất hỏi anh ý nghĩa của cách nắm tay đó. Nhưng em chắc anh không phản đối với cảm giác của em , đúng không ?
************************
Em nắm chặt bàn tay anh.
Sức nặng của anh như đang lôi tuột người em xuống. ..
Điều duy nhất đang giữ cả hai không rơi xuống đất là người em đang máng vào một sợi cáp quang nào đó.
Em không bao giờ ngờ, việc để anh chiều ý em, dỗ dành cơn giận của em bằng việc leo lên sân thượng của một tòa nhà bỏ phế mà thả diều, cho em ôn lại những ký ức tưởi thơ đẹp đẽ. Cuối cùng lại dẫn đến việc anh treo lơ lửng giữa không trung và em cố nắm lấy anh trong tư thế nhoài nửa người ra khỏi mặt sân.
Em khóc. Không hiểu sao em lại yếu đuối như vậy, trong lúc tính mạng của người thương em đang nằm trong bàn tay yếu ớt của mình, em lại chẳng làm được việc gì ngoài khóc.
Giọt nước mắt em lăn trên má rồi rơi xuống khuôn mặt đang đẫm mồ hôi của anh.
Anh chắc cũng đang căng thẳng tột độ . Vậy mà anh lặng lẽ cười một cái rồi nói :
_sắp không được nữa rồi, buông tay anh ra đi.
_Anh nói gì vậy..sao em…
_đừng ngốc nữa, người em trường ra ngoài sắp hết luôn rồi, muốn cả hai cùng chết sao, bỏ tay anh ra…
_anh nói là sẽ luôn nắm tay em mà…
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn lệ của em. Vẫn một nụ cười hiền hòa, sao anh lại có thể cười như thế trong lúc em chỉ muốn vỡ tung ra. Giữ chặt tay, em không chắc sẽ có được anh tiếp nữa, nhưng buông tay anh ra , thì em sẽ mất anh vĩnh viễn….
_Em, có nhớ anh nói là mỗi cách nắm tay đều có ý nghĩa của riêng nó hay không?
Em không còn sức để trả lời , chỉ nhẹ gật gầu một cái trước khi nhắm nghiền mắt như muốn gồng đến giọt năng lượng cuối cùng.
_Thật ra còn một cách cuối cùng,là cách ý ngĩha nhất để nắm tay người mình thương, đó là buông tay…
_anh điên hả, đừng nói nữa… Em…
_buông đi em… Không lẽ em bắt anh phải chứng kiến chính mình lôi em chết cùng anh sao?
_Vậy anh bắt em chứng kiến anh tuột khỏi tay mình như thế này, thì em sẽ yên bình chắc?
_Nhưng em phải sống…
Nói rồi như lấy hết sức bình sinh anh vung cánh tay còn lại gỡ tay em ra , trước khi rơi xuống, anh còn cố dùng chút sức còn lại đẩy em ngược vào phía an toàn , và nở một nụ cười…
************************
Tiếng hụ còi của xe cứu thương vẫn vang lên inh ỏi, kèm theo chứng say xe kinh niên, làm đầu óc em choáng váng , những cơn đau đầu triền miên cứ vây lấy em , nhưng không còn quan trọng nữa, khi anh vẫn ở đây nắm lấy tay em và cười…
_Ngốc, bị say xe mà còn cố chấp lên đây làm gì ?
Em đưa tay quẹt mắt, không cho hình ảnh xấu xí của mình tiếp tục lọt vào đôi mắt anh , rồi lại để tay xuống , tiếo tục nắm tay anh bằng cả hai tay.
_Anh làm như có mình anh thương em vậy, em cũng thương anh …
Anh cười , định nhích người làm chuyện gì đó, thì mặt anh nhăn lại một cách đau đớn. Các bác sĩ nói anh không bị ảnh hưởng đế tính mạng, nhưng cú ngã xuống tấm nệm được đội cứu hộ dựng sẵn cũng khiến anh gãy xương vai. Em không bao giờ ngờ rằng, một cú bẻ cổ tay lại khiến cô gái kênh kiệu hôm đó quyết tâm trả thù và cố tình phá hỏng hàng rào trên sân thượng. May mà gia đình anh đủ tai mắt và thế lực để có những hành động kịp thời. Không thì, em cũng không dám nghĩ thế nào nữa.
_Anh , trước giờ anh nói gì em cũng nghe, nhưng riêng chuyện này thì em không tin anh đâu. Cách cuối cùng anh nắm tay em sao lại là buông tay chứ ?
_Nếu như không thể mang lại hạnh phúc cho người mình thương được nữa, thì cách nắm tay ngọt ngào nhất cuối cùng chính là buông tay…
_em phản đối. Anh là đồ ngốc chứ không phải em, cách nắm tay cuối cùng phải là cách nắm tay dẫn về hạnh phúc, là anh dẫn em về nơi hạnh phúc, dù gió có bạt trên đầu, anh đã lỡ nắm tay em rồi, thi không được buông cho đến khi em cho phép, có hiểu không? Thiếu gia Hoàn “không G” của em?
_Nhưng..
_Nhưng cái gì mà nhưng , suốt ngày cứ nói thương em, mà hễ ra là buông là sao?
_Em có thôi mắng người bị thương đi không , anh đau thế này mà em không làm được gì khác ngoài mắng anh à?
Em nở một nụ cười và nghiêng người đặt xuống đôi môi còn lem ít máu của anh một nụ hôn. Hai tay em vẫn nắm chặt bàn tay của anh .
Cho đến mãi sau này, em cũng không hỏi anh, cách nắm tay ấy có nghĩa như thế nào, vì em tự hiểu, nắm bàn tay một người bằng cả hai tay, là mang hết yêu thương trân trọng đặt vào người đó, vì người đó là người quan trọng nhất của cuộc đời mình.
Anh có phản đối gì khi em nói thế không ?
 Nguyễn Phúc Thụy Phiên
Anh đã yêu một thiên thần

Anh đã yêu một thiên thần

Ngày đầu tiên…!

-Em xin lỗi! Có lẽ chúng ta nên chia tay đi!

-Nhưng…! Lí do là gì?

-Chả có lí do gì cả! Chỉ là em cảm thấy không còn yêu anh như trước nữa thôi!

-Nhưng…!

….
image9 Anh đã yêu một thiên thần
Hôm nay có lẽ đây là một cái mốc thời gian thật khó để quên với nó, ngày mà nó quay trở lại làm một thanh niên FA. Thường ngày, cứ 5h30 chiều là nó phải đẩy cái quầy cà phê ra gần cổng trường để bắt đầu công việc, nhưng hôm đó, hơn 6h nó mới xuất hiện trong cái bộ dạng cực kỳ uể oải! Thất tình mà…! Và với cái vẻ mặt như đưa đám, sau 3 tiếng nó mới chỉ bán được vài cốc. Nó nhìn về phía trước một cách vô thức, những dòng suy nghĩ miên man cứ luẩn quẩn trong đầu nó.

Á! Một âm thanh cắt đứt dòng suy nghĩ của nó. Nó không biết rõ những gì vừa xảy ra trước đó nhưng hiện tại, có một cô gái đã ngã ngay trước mặt nó.

– Kính của bạn đây! – Nó lại gần và nhặt chiếc kính đưa cho cô gái đó.

– Cám ơn bạn nhé! – Cô gái ấy đeo kính rồi đứng dậy.

Nó nhìn kỹ hơn cô gái ấy! Thực sự là rất dễ thương. Một cô bé với mái tóc ngang vai và đôi mắt thật đẹp.

-Không có gì đâu! Cậu không sao chứ? – Nó hỏi.

-Tớ không sao! – Cô gái trả lời rồi đưa mắt nhìn nó.

-Làm sao mà cậu bị ngã vậy? – Nó hỏi tiếp.

-Có một cái xe máy quẹt phải tớ! – Cô gái vừa trả lời vừa thở dài.

-Ừ! Không sao là tốt rồi! Đi cẩn thận nhé! – Nó nói rồi quay trở lại quầy.

Cô gái lặng nhìn theo nó một lát rồi lại tiếp tục hòa vào dòng người trên đường.

Nó chống cằm lên quầy cà phê, những dòng suy nghĩ lại ùa về. Ngày hôm đó với nó quả thật quá dài, ngày mà nó biết được cảm giác thất tình là như thế nào.



Ngày thứ 2…!

Nó cầm chặt điện thoại trong tay, thi thoảng lại nhìn vào màn hình, chờ đợi một điều gì đó. Rất nhiều tin nhắn đã được nó gửi đi nhưng nó chỉ nhận lại sự im lặng. Chưa bao giờ nó cảm thấy nó yếu đuối như vậy. Tít! Tít! Nó giật mình rồi vội vàng mở tin nhắn ra xem. “Viettel trân trọng thông báo…!” Nó thở dài rồi vứt cái điện thoại ra một góc quầy cà phê. Hôm nay cũng chả khá hôm qua là mấy, từ chiều đến giờ nó mới bán được hai cốc.

-Cho mình một bạc xỉu với! – Một giọng nói vang lên.

-Bạn chờ mình một chút…! Ơ…! – Nó hơi ngạc nhiên, là cô gái hôm qua.

-Chào bạn! – Cô gái khẽ mỉm cười với nó.

-Ờm! Chào bạn! Bạn uống nhiều sữa hay nhiều cà phê ? – Nó cũng mỉm cười.

-Cho tớ nhiều cà phê đi! – Cô gái trả lời.

-Ok! Chờ mình một chút! – Nó đưa tay lấy cái cốc bắt đầu pha chế.

Dễ thương quá! Nó lại đưa mắt mình cô gái.

-Bạn học năm thứ 2 à?

-Ừm! Mà sao bạn biết vậy?

-Đang mặc đồng phục năm 2 kìa!

-Ừ nhỉ! Tớ quên mất! Hì hì! Cậu cũng học năm 2 à?

-Không! Tớ học năm nhất!

-Hả…!

-Đùa thôi! Hì! Tớ cũng học năm 2! Cậu học khoa nào vậy?

-Tớ học Kế Toán! Cậu học Tài Chính Doanh Nghiệp à?

-Ủa! Sao cậu biết vậy?

-Thì đang mặc áo của khoa kìa!

-Ờ nhỉ! Quên mất! Hì! Bạc xỉu của cậu xong rồi đây!

Cô gái đưa tiền cho nó rồi dần biến mất trong đám đông. Một cuộc nói chuyện ngắn cũng làm cho lòng nó tạm quên đi những nỗi đau trong lòng. Nó đưa tay cầm lấy cái điện thoại, vẫn không tin nhắn và không cuộc gọi đến. Nó dựa lưng vào cái tường phía sau, mắt vô thức nhìn về phía trước. Phía xa xa, một ánh mắt đang dõi theo nó.



Ngày thứ 4…!

Ngày cuối tuần, nhìn những đôi bạn trẻ tay trong tay,nó lại thở dài ngán ngẩm. Nó ngồi xuống mé tường, cầm cái bánh mỳ lên ăn, bữa tối của nó.

-Ở đây bán bánh mỳ không bạn ơi? – Một giọng nói vang lên.

Lại là cô gái đó, nó nuốt nốt miếng bánh mỳ rồi đứng dậy.

-Có !Còn nửa cái này, có mua không? Tớ bán rẻ cho!

Cô gái ôm miệng cười khúc khích trước câu trả lời của nó. Nhìn nụ cười ấy, dường như mọi nỗi buồn trong lòng nó như tan biến trong thoáng chốc.

-Đùa thôi! Cho tớ một bạc xỉu đi!Hì !

-Ok! Có ngay đây! Mà quên mất, giờ mới hỏi, cậu tên gì vậy?

-Tên tớ có nghĩ là lạnh giá đó! Đoán thử xem!

-Ờm! Xem nào! Tuyết ah?

-Không!

-Phạm Băng Băng chăng?

-Cũng không…!

-Gì nhỉ? Hay tên là Hàn?

-Tên con gái mà!

-Tên là Giá chăng?

-Tên gì kì cục vậy!

-Kì cục đâu! Bạn tớ có người tên Đỗ Thị Giá mà!

-Nhưng không phải…!

-Oài! Thế tớ chịu đấy! Tớ hơi bị ngu mấy cái trò đố chữ !

-Ngốc thế nhờ! Tớ tên Hà, Phương Hà!

-À, ra là Hà, vậy mà không nghĩ ra! Hì! Tớ tên Trung, Thành Trung!

-Có ai hỏi đâu?

-Ờ thì nói vu vơ vậy thôi! Mà của cậu xong rồi này!

Nó đang đưa cốc cà phê cho Hà thì bỗng linh tính thấy điều chẳng lành. Và linh tính của mấy đứa thất tình thì thường thì hay đúng thì phải.

-Công an em ê! Dọn gấp đê! – Tiếng hô vọng lại từ phía đầu đường.

-Nhanh! Giúp tớ cái! Công an…! – Nó hốt hoảng.

-Hả…?

Nó nhanh chóng bỏ hết cà phê, sữa vào trong quầy. Hà cũng cầm mấy chiếc cốc rồi đưa cho nó. Nó thu cái dù che lại rồi đưa cho Hà.

-Cầm hộ tớ với!

Nó nói rồi ì ạch đẩy cái quầy cà phê vào cái ngõ gần đó, Hà cũng bất đắc dĩ ôm cái dù lóc cóc chạy theo nó.

-Tí thì lên phường! – Nó thở phào.

-Hôm nào cũng thế này à! – Hà vừa ôm cái dù vừa thở hổn hển.

-Không! Thi thoảng thôi! Cảm ơn cậu nhé! – Nó đỡ lấy cái dù cho Hà.

-Này! Uống đi cho đỡ mêt! – Nó đưa cốc bạc xỉu cho Hà.

Hà cầm lấy cốc bạc xỉu, hút một hơi hết hơn nửa.

-Đã quá!Hì !Tiền cà phê của cậu này, tớ phải đi đây!

-Thôi! Hôm nay tớ mời!

-Sao lại mời tớ?

-Thì giúp tớ chạy công an còn gì!

-Hì! Vậy cám ơn cậu nha! Thế tớ đi đây!

Hà đưa tay chào nó rồi bước đi. Bỗng nhiên nó chợt mỉm cười, nó cảm thấy có một sự vui nhẹ ở trong lòng.

-Này…! – Hà đã quay lại từ lúc nào, trước mặt nó.

-Ủa! Gì vậy! Cậu quên gì à? – Nó ngạc nhiên hỏi.

-Đưa tay ra! – Hà nhìn nó.

-Đây! Làm gì vậy? – Nó xòe tay ra.

-Cho cậu này!

Hà đặt vào tay nó một thứ gì đó rồi vội vàng quay mặt chạy đi. Nó ngơ ngác một lúc rồi từ từ mở tay ra! Một chiếc kẹo mút! Nó mỉm cười, nhìn về hướng Hà đang chạy, trong lòng nó cảm thấy ấm áp lạ lùng.



Ngày thứ 8…!

Mấy ngày trước, cứ đi làm về là nó úp mặt vào gối, chẳng nói chẳng rằng dù cho thằng bạn cùng phòng nó có gặng hỏi. Còn mấy hôm nay thì nó vẻ khá khẩm hơn, tâm trạng cũng tốt hơn. Tuy nhiên thằng bạn cùng phòng nó lại cảm thấy lo lắng hơn thấy thi thoảng nó lại cầm cái kẹo mút lên vừa nhìn vừa cười một mình như dở.

Nó nhìn đồng hồ, đã hơn 10 giờ tối, hôm nay bán cũng khá hơn mấy hôm trước. Hình như có một mối liên hệ nào đó giữa tâm trạng và doanh số bán hàng của nó thì phải. Nó dựa lưng vào tường, nhắm mắt, hình ảnh cô gái với nụ cười ấy lại hiện lên trong đầu nó!Thật đẹp!  Nó mỉm cười, rồi chợt mở mắt, cô ấy đã ở ngay trước mắt nó, nhưng không phải là với nụ cười ấy.

-Giúp tớ một việc được không? – Hà nói, giọng gấp gáp kèm chút lo sợ.

-Có chuyện gì vậy?

-Có một người cứ đi theo tớ, cho tớ đứng đây một lát được không?

-Ai vậy? Cậu đứng vào đây đi!

-Tớ không biết, tối qua hắn cũng đi theo tớ về tận nhà!Ban nãy tớ đi về thì thấy hắn ở đầu ngõ, tớ sợ quá không dám về!

Nó nhìn về phía đầu đường, có một gã đang đứng lấp ló sau cái cột điện.

-Chờ một chút nhé! Để tớ đưa cậu về!

-Không cần đâu! Cậu còn bán hàng mà!

-Không sao đâu! Tớ dọn hàng giờ, hôm nay hơi mệt nên nghỉ sớm chút! Hì!

-Vậy phải phiền cậu rồi!Hì! Để tớ dọn giúp!

Nó thu dọn dụng cụ cho vào quầy rồi đẩy vào ngõ, Hà đi theo nó, thi thoảng vẫn ngoái lại nhìn xem gã kia đã đi chưa.

-Hình như gã đó đi rồi!

-Ừ! Híc! Nãy tớ sợ quá!

-Chẹp!Bây giờ xuất hiện nhiều gã biến thái lắm đó, đi đâu cũng nên cẩn thận!

-Ừm, tớ biết rồi!

-Ai bảo cậu dễ thương quá làm chi!

-Xì!Chả liên quan! Mà ăn kẹo mút chưa! Hì!

-Chưa! Tớ cho vô tủ kính trưng bày rồi!

-Cho vô tủ kính làm gì?

-Thì để ngắm thôi! Không ăn!

-Cứ ăn đi! Hôm khác tớ đưa tiếp! Hì!

-Nhớ nhé! Mà cậu ở chỗ nào vậy?

-Tớ trọ ở gần Dốc 2000!

-Vậy cũng gần! Đi thôi!

-Ừm!



-Hì! Đến nhà tớ rồi, cảm ơn cậu nhé!

-Không có gì đâu! Cậu lên nhà đi!

-Ừ! Cậu đi về cẩn thận nhé…!

-Ừm! Tớ về đây…!

-Mà này…!

-Hả?

-Nếu mai…! Còn có người theo tớ thì cậu lại đưa tớ về được không?

-Ờm! Mỗi lần lấy công một cái kẹo mút nhé!

-Gì chứ kẹo mút tớ nhiều lắm! Ngoắc tay đi!

-Ừ thì ngoắc…!

-Hì hì! Thôi tớ lên nhà đây!

Cảm giác này là gì nhỉ? Lâu rồi nó chưa có cảm giác như thế này! Thật là ấm áp! Nó chậm rãi bước trên con đường về nhà, vừa đi vừa hát vu vơ!

“Vì nếu em cần một bờ vai êm, nếu em cần những phút bình yên, anh sẽ đến ngồi kề bên em…!”



Ngày thứ 15…!

Hà đặt trước mặt nó một cái túi rồi khẽ mỉm cười.

-Nè! Cho cậu này!

-Cái gì vậy?

-Mở ra thì biết!

-Oa! Cơm hộp à! Trông hấp dẫn quá!

-Tớ tự làm đấy! Không biết cậu ăn có vừa không?

-Để tớ thử xem!Mà sao tự nhiên làm cơm hộp  cho tớ vậy?

-Thì để cảm ơn cậu mấy hôm nay đưa tớ về nhà!

-Ngon quá! Lâu lắm rồi tớ chưa được ăn hộp ngon thế này! Hề!

-Thật hả! Lần đầu tớ làm đấy!

-Ủa! Lần đầu cậu làm cơm á?

-À…!Không…! Ý tớ là lần đầu làm cho bạn trai!

-Hả…!

-À!Không !Không…! Ý tớ là bạn khác giới đó!

-Mà này! Những lúc rảnh cậu hay làm gì?

-À! Thường thì tớ ngồi đọc truyện!

-Truyện gì thế?

-Mấy cái tiểu thuyết tình yêu sến súa đó! Hì! Mà cậu hỏi làm gì?

-Thì…để biết thôi!

-Thế lúc rảnh thì cậu làm gì?

-À thì! Tớ ngồi ăn kẹo mút thôi!

-Đùa! Hỏi thật mà!

-Ơ! Trả lời thật mà!

-Xì!

……



Ngày thứ 23…!

-Này!

-Cái gì đấy! Cho tớ à?

-Ừm! Mở ra thì biết! Hì!

-Oa! Tớ cũng đang định mua cuốn này! Sao cậu biết vậy?

-Thì tớ đoán thôi…!

-Mà sao tự dưng mua sách cho tớ vậy?

-À!… Hôm trước tớ có việc đi qua Bờ Hồ, thấy quầy sách hạ giá nên tiện vào mua thôi!

Sự thật là nó đã mất nguyên một ngày để tìm mua cuốn tiểu thuyết ấy, chưa kể đêm hôm trước còn thức rõ khuya để lên mạng tìm chỗ để mua. Tìm hiểu kĩ là vậy thế mà sáng hôm sau, nó vẫn không thể mua nổi vì quầy nào cũng hết hàng. May cho nó, lúc đang lang thang ở một quầy sách thì nó gặp lại cô bạn cũ, nổi tiếng là mọt truyện . Và chỉ 15’ sau,nó đã cầm được cuốn truyện trên tay và ra về.

-Ủa! Sao không viết gì vào à?

-Viết gì cơ?

-Thì viết là “Tặng Phương Hà dễ thương!” chẳng hạn! Hì!

-Nhưng chữ tớ xấu lắm!

-Ều! Trông đẹp trai thế này mà chứ xấu á!
-Thì chữ nó xấu hết phần rồi nên mới đẹp trai được như thế này chứ!

-Ặc! Thôi viết đi! Xấu cũng được…!

-Thế đưa đây…!

-Hì! Đây!



-Nè! Xong rồi!

-Đâu! Đưa tớ xem!

-Khoan đã…! Về nhà mới được xem!

-Vậy cũng được! Mà viết gì thế! Xấu hổ à…!

-Đâu! Viết linh tinh thôi!

-……

“Tặng cô bé dễ thương có tên “Lạnh Giá”, luôn xinh đẹp và vui vẻ như bây giờ nhé!”

-Ký tên Trai Đẹp Chữ Xấu-



Ngày thứ 27…!

-Pha bạc xỉu có khó không?

-Cũng không khó đâu! Muốn thử làm không ?

-Có! Dạy tớ làm đi!Hì!

-Thế đứng vào trong này đi!

Nói rồi nó kéo Hà vào phía trong quầy.

-Đầu tiên là cho sữa đặc vào cốc thế này!

-Rồi!

-Sau đó thì cho đá bào vào!

-Cũng ok luôn!

-Tiếp theo là đổ sữa tươi vào!

-Nhớ rồi!

-Bây giờ thì lấy cà phê đen cho vào một cốc khác rồi đánh cho lên bọt rồi đổ lên nữa là xong!

-He! Nhớ hết rồi! Để tớ làm thử xem !

Hà cầm lấy một chiếc cốc rồi bắt đầu làm theo hướng dẫn của nó.

-Đầu tiên là cho sữa đặc này…!

-Hình như cho hơi nhiều rồi…!

-Vậy à!Không sao! Ngọt tí uống nó mới đậm đà! Xong rồi cho đá vào nè!

-Lấy thìa san đều đá ra nha!

-Được rồi! Tiếp theo là sữa tươi phải không?

-Ừ! Đổ đến ba phần tư cốc thôi nhé!

-Được rồi! Á…!

-Híc! Vừa nói xong! Tràn cả ra ngoài rồi!

-Giờ làm sao đây?

-Uống bớt sữa tươi trong cốc đi chứ sao?

-Ực! Ực!…! Vậy được chưa?

-Trời! Uống nhiều quá rồi! Còn có nửa cốc kìa!

-Giờ làm sao đây?

-Đổ thêm chứ sao nữa! Để tớ đổ cho!

-Hì!

…..

-Ủa ! Sao tớ đánh mãi mà nó không có lên bọt vậy!

-Cậu phải đánh nhanh lên nữa! Như thế này…!

-Oa! Hay quá! Có bọt rồi kìa! Bây giờ đổ lên cốc hả?

-Ừ! Cậu đổ đi!

-Tuân lệnh! Hì!

….

-Xong rồi đây! Mời ông chủ thử! Hì!

-Hèm! Để thử xem nào!…! Chẹp! Hơi ngọt một chút! Nhưng mà lần đầu làm thế này là tốt rồi!

-Yeah! Thế liệu tôi có được nhận vào làm không ông chủ?

-Được rồi!Để tôi xem xét đã…! Chả có quán nào mà ông chủ vừa dễ tính vừa đẹp trai thế này đâu!

-Xì…! Nhân viên này cũng dễ thương chứ bộ!

Hai đứa nhìn nhau rồi bật cười.Đã lâu lắm rồi nó không cười sảng khoái như vậy. Tí tách! Tí tách! Những hạt mưa bỗng rơi, ngày một nhanh. Dòng người trên đường bắt đầu vội vã.

-Mưa rồi! – Hà đưa tay ra đón những hạt mưa.

-Ừ! Đứng gần vào đây không ướt! – Nó kéo Hà vào sát nó.

Hai ánh mắt chạm nhau, rất gần. Hà chợt cúi xuống ngại ngùng, nó cũng bất giác quay sang một bên. Rào! Rào! Cơn mưa ngày một lớn, gió cũng có phần mạnh hơn. Hà khẽ khép người lại.

-Có lạnh không? – Nó hỏi.

-Một chút thôi! – Hà vẫn cúi mặt xuống.

Nó khẽ nắm tay Hà. Cả bàn tay nhỏ bé của Hà nằm trọn trong lòng bàn tay nó.

-Đỡ lạnh chưa? – Nó hỏi, mặt vẫn quay sang một bên.

-Đỡ rồi! – Hà quay mặt sang phía còn lại, gò má khẽ ửng hồng.

Buổi tối hôm ấy, trong cơn mưa ấy, hai con người, hai ánh mắt nhìn về hai phía khác nhau nhưng hai trái tim đang dần hướng về nhau.

Ngày thứ 28…!

-Hắt xì…!

-Sao nãy giờ hắt xì hoài vậy?

-Không biết nữa!Hình như bị cảm rồi!

-Lạnh vậy mà không quàng cái khăn vào à! Còn đứng bán hàng cả tối nữa thì dễ bị nhiễm lạnh lắm!

-Cơ mà không có khăn!Hì!

Hà tháo chiếc khăn đang quàng trên cổ rồi kéo nó lại gần. Nó khẽ cúi người xuống, Hà vòng tay qua cổ quàng chiếc khăn cho nó. Ngay bây giờ, tim nó bỗng đập mạnh lắm! Gương mặt, đôi môi ấy đang ở rất gần nó! Đẹp quá! Nó nhìn thẳng vào mắt Hà, và Hà cũng vậy. Hai đôi mắt cứ thế im lặng đứng nhìn nhau, tưởng chừng xung quanh chỉ có thể nghe thấy nhịp đập của trái tim. Nó từ từ cúi mặt xuống, Hà thì khẽ nhắm mắt lại. Đôi môi ấy đang ở rất gần nó rồi! Một chút nữa thôi!

-Công an phường em ê!Dọn lẹ đê!

Vâng! Tiếng hô to từ cuối đường đã phá nát cái khung cảnh lãng mạn như phim Hàn Quốc khi mà nam và nữ nhân vật chính đang trong khúc cao trào. Cắt! Chuyển sang cảnh chạy công an thôi!



Ngày thứ 33…!

-Cậu đang ở đâu đấy?

-Đang ở ngoài quầy chứ đâu!

-Chờ chút tớ ra đưa cho cái này! Hì!

-Gì thế! Có ăn được không?

-Ều!Lúc nào cũng nghĩ đến ăn thế à! Thôi tớ cúp máy đây!Chờ chút nhé!

Nó nhét cái điện thoại vào túi rồi vươn vai một cái!Yeah! Chưa bao giờ nó thấy yêu đời như hôm nay. Nó lấy cái rẻ lau qua quầy cà phê, vừa lau vừa huýt sáo rõ to. Có bóng người đi tới! Chắc là có khách, nó dừng tay, quay sang hỏi:

-Bạn uống gì….! Ơ !Diệp….!

Trước mặt nó bây giờ là cô gái đã từng làm nó đau khổ, người mà nó đang muốn quên.

-Lâu rồi không gặp anh! Anh dạo này thế nào?

-Anh vẫn bình thường! Còn em thì sao?

-Em cũng bình thường!

-Em…vẫn hạnh phúc chứ?

-Anh này…!

-Hả…!

-Chúng mình quay lại đi!

-Em vừa nói gì vậy?

-Em nghĩ là em vẫn còn yêu anh! Chúng mình quay lại đi!

Cảm xúc của nó đang rất rối bời, nó không biết nên vui hay buồn đây. Nó đã từng rất cố gắng để có thể quên đi cô gái này.

-Hãy cho em một cơ hội đi! Em sẽ không để mất anh nữa đâu! Anh vẫn còn yêu em mà! Phải không?

-Anh…! Anh xin lỗi!

-Vậy là sao?

-Anh không thể!

-Anh đã yêu ai khác rồi à?

-Ừ! Có lẽ anh đã yêu cô ấy rồi!

-Cô ấy là người như thế nào?

-Cô ấy là một thiên thần!

-Ừm! Vậy chắc là cô ấy hơn em rất nhiều rồi! Em thật là ngốc khi đã để mất anh như vậy…!

-Không ai là người có lỗi cả! Có lẽ chỉ là chúng ta không có duyên thôi!

-Anh này!

-Ừm!Sao em?

-Ôm em một lần cuối được không?

-Ừ…!
Những giọt nước mắt đã rơi trên mắt Diệp, lòng nó bỗng thắt lại, dù cho cô gái trước trong vòng tay nó bây giờ không còn là người nó yêu thương nữa. Và ngày hôm nay, không chỉ một, mà có hai cô gái đã khóc vì nó. Phía cuối đường kia, những giọt nước mắt cũng đã rơi xuống, nước mắt của Hà. Nó quay sang và bắt gặp ánh mắt của Hà, đang nhìn nó. Chiếc túi trên tay Hà rơi xuống, cô vội lau những giọt nước mắt trên mi rồi quay đầu chạy đi. Nó vội vàng chạy theo Hà , nhưng đến cuối đường, nó đã không còn thấy bóng dáng ấy đâu nữa. Nó cầm điện thoại lên và gọi cho Hà, nhưng không được. Nó cầm chiếc túi lên rồi từ từ mở ra. Một chiếc khăn và một lá thư.

“Chào đồ chữ xấu! Những ngày qua thật sự cám ơn cậu rất nhiều nhé! Cậu đưa tớ về này, rồi còn dạy tớ pha bạc xỉu nữa! Tớ vui lắm! Hì! Chắc lần đầu cậu gặp tớ là lúc tớ bị ngã trước quầy của cậu đúng không? Thật ra thì tớ đã biết cậu từ đầu năm thứ nhất cơ. Cậu có nhớ cô gái mà cậu đã cõng vào phòng y tế của trường đợt học quân sự đầu năm không? Chính là tớ đấy! Hôm đó tớ bị cảm nhưng vẫn phải đến học quân sự vì hôm đó có bài kiểm tra. Vừa ra sân được một lúc thì tớ bị ngất, may mà có cậu ở gần đó! Hì! Lúc đó tớ đeo khẩu trang nên chắc cậu cũng không thể nào nhớ mặt được! Cám ơn cậu cả về cuốn truyện nữa nhé. Nó hay lắm, tớ đọc cũng sắp xong rồi đấy! Và cuối cùng, cám ơn đã ở bên cạnh tớ nhé. Từ bé tớ đã có rất ít bạn, bố mẹ tớ cũng đi làm suốt ngày nên thật sự nhiều lúc tớ cảm thấy cô đơn lắm. Nhưng kể từ lúc gặp cậu, tớ không còn cảm thấy như vậy nữa! Ở bên cạnh cậu, tớ cảm thấy thực sự vui vẻ và ấm áp! Cám ơn cậu nhé!

Cái khăn này tớ thức mấy đêm liền để đan đấy, chắc là sẽ hợp với cậu! Hì!

Nhớ ra ngoài là phải đeo đấy! Không lại bị ốm! Và còn điều này nữa, chắc là tớ thích cậu rồi đấy! Đồ chữ xấu à! Ký tên Lạnh Giá Kute”

Nó không muốn khóc, nhưng những giọt nước mắt cứ trực để rơi xa. Không! Bây giờ không phải là lúc để khóc! Nó phải gặp được cô ấy! Phải nói rằng nó yêu cô ấy! Nhiều lắm! Nó chạy nhanh hết sức có thể trong màn đêm, mặc cho trời bắt đầu đổ những giọt mưa. Một lát sau, nó đã đứng trước cửa nhà Hà, nó gọi cho Hà thêm một lần nữa nhưng vẫn không được. Cả khu nhà này có đến hơn 20 phòng, nó thì lại không biết Hà ở phòng nào nữa! Nó nhắn một tin nhắn cho Hà “ Tớ đợi cậu ở dưới nhà! Tớ có điều muốn nói!”. Nó dựa lưng vào tường, trong lòng nó bây giờ hết sức rối bời. Nó có rất nhiều điều để nói với Hà, nhưng bây giờ lại không thể. Một tiếng! Rồi hai tiếng!…Nó vẫn ngồi đó, cơn mưa thì đã to dần, cái mái hiên không thể che chắn cho nó được nữa! Người nó đã thấm nước mưa! Sự lạnh giá là những gì nó cảm thấy lúc này.

Đã gần 1 giờ đêm, nó đứng dậy và bắt đầu ra về, hôm nay thế là đủ rồi. Nó không thể ngăn được những giọt nước mắt nữa, những giọt nước mắt hòa lẫn những giọt mưa đêm lạnh buốt.

-Đồ ngốc!Muốn bị ốm lắm hả! – Một giọng nói vang lên sau lưng nó.

Nó quay lại, người con gái mà nó yêu đang ở trước mặt nó. Nó vội vàng chạy đến và ôm chầm lấy người con gái ấy.

-Sao lại viết vào cuối sách vậy? Chữ lại xấu nữa chứ!



Quay lại thời gian một chút nào! Đêm ngày 22…!

Sau nguyên một ngày lặn lội thì nó đã mua được quyển sách ấy.Nó cầm bút lên và bắt đầu ghi những cảm xúc của nó vào trang cuối cùng của quyển sách.

“Chào cô nàng Lạnh Giá! Giở đến trang này tức là cậu đã đọc hết cuốn truyện rồi phải không? Hi vọng là nó sẽ hay! Hì! Có lẽ gặp được cậu là món quà mà thượng đế đã ban tặng cho tớ.Chắc cậu là một thiên thần rồi! Cám ơn những chiếc kẹo mút, những hộp cơm của cậu nhé! Thực sự là ngon lắm! Thực là nhờ có cậu tớ mới có thể trải qua quãng thời gian khó khăn vừa qua. Những nụ cười, sự quan tâm của cậu giúp tớ cảm thấy thật ấm áp. Cám ơn cậu đã mang lại cho tớ thêm niềm tin vào tình yêu. Có lẽ là, tớ đã yêu một thiên thần mất rồi!”

…..!



-Cậu có lạnh không?

-Không!

-Ướt hết cả người rồi kìa! Lại còn bảo không!

-Vì anh yêu em! Lạnh Giá à!

Nó nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi người con gái mà nó yêu. Trong màn đêm lạnh giá ấy, có hai trái tim cùng nhịp đập đang sưởi ấm cho nhau.

Vì anh không sợ mất em


Anh lấy của cô chữ "trinh" và trả về cho cô chữ "khinh"

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo.

Anh là Gió. Anh lãng tử, galăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình.



Năm cô 16 – là lúc anh 17.

Hai con người thuộc về hai thế giới gặp nhau.

Cô yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. Anh chê cô xấu và chán nản khi nhìn cô...

Tuổi trẻ của họ, là những năm tháng anh hờn hợt – còn cô thì nồng nàn.

Với anh, cô là người tình hờ. Với cô, anh là tất cả.

Anh đa tình, cô giỏi chịu đựng. Anh sành đời, cô gà mờ.

Tình yêu của cô – không ích kỉ, không thèm khát, không ham muốn. Là tình yêu nhẹ nhàng, nhưng rất sâu và rất thật.

Tình yêu của anh – không thuộc về nơi cô...

Năm cô 19 – là lúc anh 20.

Cô trao tấm thân cho anh.

Anh dạy cô hút thuốc, cô có hút – nhưng không ghiền.

Anh dạy cô uống bia, cô có uống – nhưng lại ói ra hết.

Anh dạy cô làm tình, cô làm anh lên đỉnh – nhưng không bằng những người phụ nữ ngoài kia.

Anh lấy của cô chữ "trinh", và trả về chữ "khinh".

Cô vẫn chấp nhận.

Cô chung thuỷ đến đáng thương. Anh nhận ra nhiều điều. Và xem cô như một chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất.

Khi tâm trạng đâm vào ngõ cụt, anh tìm cô.

Khi anh buồn, cô cứ ở mãi một chỗ nghe anh nói và dỗ dành anh.

Thấy anh đau vì một người con gái khác, cô không ghen – chỉ buồn theo anh.

Cô cứ ở mãi một chỗ, đợi chờ anh.

Anh cứ rong chơi mãi, vì biết cô sẽ đợi...

Sinh nhật lần thứ 25 của anh, anh ngỏ lời cầu hôn cô.

Anh cho cô bốn tháng để suy nghĩ – nhưng biết chắc câu trả lời, anh âm thầm chuẩn bị hôn lễ.

Sinh nhật lần thứ 24 của cô, cô đồng ý làm vợ anh.

Không có gì là bất ngờ, vì cô yêu anh.

Không có gì là bất ngờ, vì từ lâu – anh xem cô là tri kỉ...

Lấy nhau về, anh vẫn không bỏ được thói trăng hoa – còn cô, vẫn là người phụ nữ đứng sau và chờ đợi anh.

Lấy nhau về, nhiều lúc anh bỏ mặc cô ở nhà một mình tận ba bốn ngày, có khi là một tuần – thế mà cô chẳng trách móc anh một câu nào cả.

Lấy nhau về, anh hỏi cô:" Sao em không cấm cửa anh?!" – cô trả lời:" Vì em biết mình không thể ràng buộc anh".

Lấy nhau về, anh càng đa tình hơn – cô càng chung thuỷ hơn...

Năm cô 30 – là lúc anh 31.

Biến cố xảy ra. Anh chạy theo một người đàn bà khác.

Ôm ấp con ả ấy về nhà.

Cô đi chợ về, thấy đôi giày đỏ – tự động đóng cửa ra cafe ngồi.

Trưa – cô gặp con ả ấy trước cửa.

Chiều – cô để lại cho anh một tờ giấy:

" Người ta có thể làm người tình hờ của nhau cả đời, nhưng để làm vợ hờ – là rất khó. Cái giá của một người vợ rất lớn, không phải con đĩ nào cũng có quyền chỉ thẳng vào mặt em mà nói:

– "Giữ được chồng còn không thể thì mày làm được gì?!".

Anh không sợ mất em, cho nên anh mất em rồi đấy."

Tối – anh đọc tờ giấy, vò nát, nước mắt rưng rưng...

Anh yêu cô từ lúc nào không hay...

Trích dẫn theo: Kiên Còi's Blog - Chia sẻ những cung bậc cuộc sống

"Hay là anh về ở với mẹ đi?"



Cô ấy nói rằng, có một khoảng cách vô tận giữa mẹ và cô ấy mà mẹ lại không cho cô ấy cơ hội để nói. Có một sự lạnh giá từ nơi nào của mẹ khiến cho cô ấy đau. Có phải cô ấy không có con trai nên không hiểu được mẹ? Hay là vì mẹ đã cho cô ấy một người con trai quá hoàn hảo mà cô ấy không xứng đáng có được chăng?



Đêm trăn trở, con ngồi đốt thuốc. Dường như chỉ có cái đốm đỏ này là sáng nhất trong căn phòng.Thứ ánh sáng yếu ớt, và làn khói mong manh vừa kéo con ra khỏi mộng mị.

Ba giờ sáng, ngày thứ ba, khi chiếc lá bên ngoài cửa sổ vội vã rụng cho kịp mùa thu. Con trai của mẹ cũng vội vã viết những dòng này, cho kịp những cảm xúc sắp chảy tràn.

Giờ này chắc mẹ cũng chập chờn thức giấc phải không ạ? Con nhìn thấy điều này vì bên ngoài kia những ánh đèn bắt đầu bớt sáng. Tiếng tàu xe vừa vụt qua, rồi xa dần, xa dần, chìm vào làn sương mỏng mảnh. Đêm bắt đầu trôi xa lắc.

Ngày mai mẹ có muốn thấy con trai mẹ xuất hiện nơi ấy? Mỗi ngày đi làm về lại chạy vào quấn quýt bên mẹ, như thể ngày hôm qua con còn đi học, tíu tít chạm bờ vai mẹ khi tan trường. Con sẽ ăn những món ngon mẹ nấu. Sẽ cười nắc nẻ vì những điều thú vị trên vô tuyến, hay là trầm tư với câu chuyện buồn nào vừa mới đọc. Con sẽ thủ thỉ với mẹ những điều mới xảy ra với con ngày hôm nay. Sẽ vùi đầu vào lòng mẹ để mẹ vuốt ve mấy ngọn tóc, và ngủ khì trong vòng tay êm ả, một thời từng bế bồng, nâng niu chăm bẵm cho con...

Nhưng mẹ ơi những điều đó sẽ xảy ra nếu thời gian quay trở lại hơn 30 năm trước đây, và khi ngôi nhà của chúng ta vẫn còn bờ vai gánh vác của ba.

Con nhớ lắm ngày đó, những ngày tháng mấy mẹ con mình nương tựa vào nhau mà sống. Vì mùi mồ hôi mẹ đượm buồn trong những bữa cơm, mà con nhủ lòng mình ngày sau nhất định phải trở thành một người con ngoan, một người đàn ông tốt. Con đã tự nguyện mình phải trở thành chỗ dựa cho mẹ, cho những người thân, mặc dầu trong gia đình mình đâu chỉ có mình con là con trai mẹ.

Con muốn được thấy lại nụ cười hằn những vết chân chim của mẹ, ngày con tốt nghiệp đại học. Con muốn được thấy lại ánh mắt trìu mến của mẹ khi mẹ nói con trai của mẹ lớn rồi.

Mẹ đã rất buồn ngày ba đi xa, con nhớ mỗi khi nhắc tới ba, đôi mắt mẹ vẫn chìm vào nỗi nhớ. Mỗi lần mở cuốn album và chạm vào bức ảnh của thời thơ ấu. Từ những ngày chúng con bé thơ, cho tới khi lớn dần, thêm một người, rồi lại thêm một người, trong chúng con ai cũng cao to hơn bố mẹ. Và rồi cả những bức hình bắt đầu thiếu vắng một bóng dáng của cha. Con đã luôn muốn bên mẹ, chăm sóc cho mẹ. Nhưng con cũng có một gia đình be bé vẫn đợi chờ con. Nơi đấy có người phụ nữ đã bước vào cuộc đời của con như là định mệnh.

Mẹ ơi, đâu có dễ để con có thể tìm được một người phụ nữ yêu con, và hiểu con nhiều như là mẹ đã hiểu con. Đâu có dễ để tìm thấy một người sẵn sàng sớt chia cùng con những muộn phiền, và mang tới cho con những phút vui, nghẹn ngào.

Tình yêu ba năm của con, cũng đâu thiếu những khó khăn chia cắt. Nhưng vì con, người ấy đã ở lại. Con không có biết rằng, việc con cố gắng kiếm thật nhiều tiền, xây căn biệt thự ngay giữa trung tâm thành phố lại không thể mang tới cho cô ấy hạnh phúc trọn vẹn. Nếu có thể đánh đổi cái gì đó để lấy hạnh phúc, con sẵn sàng đổi - nhưng không bao giờ là mẹ.

Cô ấy xuất hiện trong gia đình mình, không phải để hưởng thụ mẹ ạ. Con hạnh phúc biết chừng nào khi cô ấy thay mẹ nấu những món mà con thích. Những bữa cơm gia đình ấm cúng mỗi ngày. Cô ấy thay mẹ lắng nghe những muộn phiền của con. Mẹ cũng biết con đường đi đâu có bằng phẳng, những sóng gió tới xô con đi, và cô ấy ở đó, phía trước đợi con tới. Luôn là vậy, cô ấy nói con phải luôn vững vàng vì gia đình nhỏ bé của chúng con, và vì cả gia đình lớn của chúng ta nữa.

Con biết chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở không bao giờ cần phải nói. Nhưng mẹ biết đó, vẫn có những mẹ chồng rất mực thương con dâu. Ngày ngày mẹ chồng con dâu đi chợ cùng nhau, và nếu ai có hỏi mẹ chồng lại tự hào nói, đây là con dâu tôi đấy. Rồi mẹ chồng dạy con dâu, con phải biết giữ gìn nhan sắc, người đàn ông lúc nào cũng thích thú cái đẹp. Mẹ chồng chủ động tổ chức cho cả nhà đi dã ngoại để ai cũng có thời gian thư giãn bên nhau, vui cười cùng nhau...Người mẹ chồng ở nơi thành thị. Còn ở quê, mẹ chồng dạy nàng dâu, cuộc sống còn nhiều khó khăn vất vả, vợ chồng bảo nhau, chung lưng đấu cật, nuôi dạy con cái cho tốt, để một ngày nào đó các con thoát khổ, thoát nghèo...

Mẹ có thương ngoại không mẹ? Mẹ có thương mẹ trong cảnh làm dâu? Mẹ có thương con gái mẹ? Mẹ có thương con dâu mẹ? Mẹ có thương cháu gái ngoại sau này?

Con không phải là người đàn ông nhu nhược, con chỉ là thấy cô ấy đã đủ vất vả khi vẫn phải đi làm, mà buổi tối vẫn phải cơm nước, nhà cửa, dạy con gái học, yêu chồng. Và sáng nào cũng phải dậy sớm hơn mọi người để chuẩn bị cho ngày mới. Bản thân cô ấy cũng có hỉ nộ ái ố như bao người, thì con có thể khiến cô ấy muộn phiền hơn nữa hay không? Những tưởng con có thể cho cô ấy một cuộc sống như thời còn yêu nhau con từng mơ ước. Nhưng cuộc sống vương giả cũng đâu thấy vui hơn cái thuở nào?

Mẹ có nhận ra cô ấy buồn đến thế nào khi cô ấy tổ chức sinh nhật cho mẹ, mà mẹ vẫn lạnh lùng với cô ấy. Cô ấy nhớ tới mẹ tất cả những dịp lễ tết, có bao nhiêu dự định cô ấy vẽ ra trước lúc đi, rồi khi trở lại mang về đôi mắt buồn vô định. Cứ thế, hết mùa mưa, rồi lại nắng, rồi lại mưa. Con gái cũng đã 5 tuổi rồi, cô ấy càng lúc càng nhận lại được sự hắt hủi, xa cách nơi mẹ. Con cũng nhận ra rằng cô ấy chẳng còn tổ chức sinh nhật cho mẹ, hay háo hức tặng mẹ những món quà nữa. Đó cũng là lúc mỗi đêm cô ấy trăn trở nhiều hơn, đôi mắt cũng bắt đầu thâm quầng. Nhìn cô ấy đau, lòng con cũng như thắt lại. Một nửa của cuộc đời con đang héo úa.



Mẹ!

Đêm nay khi con kéo cô ấy vào lòng, thấy đôi mắt lưng tròng tự bao giờ. Cô ấy nói rằng, có một khoảng cách vô tận giữa mẹ và cô ấy mà mẹ lại không cho cô ấy cơ hội để nói. Có một sự lạnh giá từ nơi nào của mẹ khiến cho cô ấy đau. Có phải cô ấy không có con trai nên không hiểu được mẹ? Hay là vì mẹ đã cho cô ấy một người con trai quá hoàn hảo mà cô ấy không xứng đáng có được chăng?

Khi cô ấy cất tiếng nói: ''Hay là anh về ở với mẹ đi, rồi lúc nào thấy nhớ em và con thì lại về nhà". Đây có phải là câu nói ngu ngốc nhất mà con từng nghe. Nhưng điều đó có làm mẹ vui?

Gửi em - người vợ bé bỏng của anh.

Chắc chắn là em đang khóc phải không? Xin lỗi em vì anh đã không ở đó để lau những giọt nước mắt cho em. Đã không ôm chặt em vào lòng. Sự hụt hẫng này có làm em vơi đi cảm giác đau buồn triền miên không? Biết đâu em sẽ bật cười khi cố dò đoán sự im lặng của anh. Anh sẽ về với mẹ sao?

Anh có thể ngủ được không khi thiếu vắng hơi thở của em mỗi tối? Mỗi sáng thức dậy sẽ không có ai chuẩn bị đồ cho anh trước lúc đi làm. Khi anh muộn phiền có ai sẽ nhìn vào mắt anh và hỏi:'' Chồng ơi, có chuyện gì không vui à?''. Có ai nhặt nỗi buồn của anh vứt qua cửa sổ như là em làm, mặc dù điều ấy chẳng giải quyết được nguyên nhân. Có ai nhắn tin cho anh :'' Ngu chua anh?" Để anh trả lời rằng :" Đang ngu va mai mai muon ngu cung em" để rồi tối về cả hai đứa lao vào nhau trêu đùa như lúc trước. Có ai tỉnh dậy rồi mà lại nằm xuống ôm anh thật chặt, nhẹ nhàng hôn lên bờ vai anh và thầm thì, em muốn ngủ thêm chút nữa, thế mà khi anh chưa kịp tắt nụ cười đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Có ai không chịu hát karaoke mà cứ ngồi nghe hai cha con hát hò rồi vỗ tay nhiệt tình. Có ai xinh đẹp để tựa vào anh trong hơi men của những bữa tiệc... Là em đó. Em định không cho anh cái quyền được yêu thương nữa hay sao?

Anh có hai người phụ nữ yêu anh nhất trên trần gian này. Và anh muốn cả hai vì anh mà hạnh phúc. Nhưng cũng vì anh mà cả hai đều cảm thấy đau khổ. Khi anh không thể thiếu vắng bóng hình em, nhưng cũng không biết cách nào để làm mẹ vui trở lại, anh biết phải làm thế nào? Cái cảm giác nặng nề đè nén lên nơi lồng ngực của anh. Anh thấy mình thật sự khó sống. Khi anh tưởng chừng như đang có tất cả thì ngay bên trong sâu thẳm, sự rạn vỡ nào đang xảy ra nơi đây.

Cảm ơn em đã bước vào cuộc đời anh. Cảm ơn em đã sớt chia cùng anh nhiều buồn vui. Cảm ơn em đã tặng anh một nàng công chúa. Và anh cũng cảm ơn em vì đã làm tất cả để mẹ thấy em cũng quan tâm và yêu mẹ anh như mẹ của em. Cảm ơn em đã luôn quan tâm đến những người thân yêu trong gia đình anh và không ngại chia đi những gì chúng ta có. Nhưng em có nhạy cảm quá khi chạm vào ánh mắt ấy, có suy nghĩ quá nhiều khi nghe những câu nói đó? Vì anh, em đừng ngừng quan tâm tới mẹ. Hãy cứ làm như tất cả những gì em từng làm. Nhất định mẹ sẽ hiểu thôi em. Vì anh, em đã chịu đựng thì hãy cố gắng thêm một chút nữa được không em?

Anh sẽ đi công tác ít ngày và anh hi vọng thật nhiều rằng, khi anh trở về - hạnh phúc trọn vẹn sẽ ở lại với gia đình ta.

Gửi mẹ yêu dấu.

Con đã không vì ai mà rời xa mẹ. Con đã lựa chọn được người phụ nữ tốt nhất, phù hợp với con. Con biết mẹ yêu con nhiều đến độ, sẽ vui khi thấy con cười, và hạnh phúc khi thấy con hạnh phúc. Nên vì con, mẹ đừng lạnh lùng với người phụ nữ đã yêu thương con rất nhiều. Con rất đau lòng khi nói ra điều này, rằng một ngày nào đó nếu mẹ rời xa con, thì vẫn còn cô ấy ở lại cùng con, bước tiếp những tháng ngày thiếu vắng mẹ. Con muốn mang về cho mẹ một người con gái, chứ không phải chỉ là một người vợ hợp pháp mà thôi. Không phải chỉ là một người phụ nữ biết sinh con, biết giữ của, biết làm việc nhà.

Gửi con gái của ba. Cảm ơn con vì sự xuất hiện của con làm ba thấy mình mới thực sự trưởng thành, và để ba thấy mẹ con là một người mẹ tuyệt vời ra sao. Cứ nghĩ tới ánh mắt, đôi môi và nụ cười của con, ba lại thấy có chút gì của ba trong đó, một chút của mẹ, một chút của bà, một chút của ông, một chút của tạo hóa. Vì cái ôm thật chặt của con, ba sẽ không đi đâu cả, nhất định sẽ ở bên con mỗi ngày, nhìn con trưởng thành hơn.

Ngoài kia có tia sáng nào vừa bật lên nơi chân trời. Thêm một chút nắng nữa đi cho ngày đừng phai.

Thân gửi những người tôi yêu.
Trích dẫn theo: Kiên Còi's Blog - Chia sẻ những cung bậc cuộc sống
Hình ảnh chủ đề của Jason Morrow. Được tạo bởi Blogger.

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *