Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Tháng 12 hương thầm…

Tháng 12, bạn muốn về với đồng cải  Mộc Châu, cũng muốn ngắm những bụi hoa Dã Quỳ dại ven đường mà miết 1 dải vàng ươm tươi màu nắng.
Ngày cuối cùng của năm theo lịch dương ai ai cũng thấy tổng kết lại năm cũ, này thì sờ ta tút sờ ta tát, bạn cũng ngồi lại đếm ngày chờ nghỉ tết, rồi lại vu vơ, ngẩn ngơ. Tháng 12, tháng ôn và thi cái lạnh dường như không thể cử động cả đôi tay, cái lạnh làm bạn lắm lúc không muốn rời khỏi cái chăn, bạn muốn cuộn tròn mãi trong đó, làm con như cái kén được bao quanh kín bởi các sợi tơ ấm áp vì nếu ra ngoài, bạn cảm thấy lạnh hơn, mặc dù trời vẫn cứ nắng tóe loe…



Trở mình một cái thôi là sáng mai ra, đã thấy gió mùa về bên hiên rồi. Thời tiết cũng “trở mình” nhanh lắm, chiều còn nắng vàng cả một khoảng sân thôi mà mọi người đã co ro trong chiếc áo bông dày sụ.
Tháng 12 cũng là lúc gió xác xơ, hao gầy phủ lên đôi vai nhỏ nhắn. Lạnh và hanh hao quá! Mỗi sớm mai, sương quyện vào làn gió đông vấn vít lấy những nhành cây bụi cỏ và không còn sự chùng chình lưỡng lự như sương thu nữa. Thi thoảng mưa dè dặt ghé qua thăm hoàng hôn tím, không ồn ào mà lất phất như lớp bụi mỏng manh.
Tháng 12, bạn muốn về với đồng cải  Mộc Châu, cũng muốn ngắm những bụi hoa Dã Quỳ dại ven đường mà miết 1 dải vàng ươm tươi màu nắng.
Tháng 12, bạn muốn đi chụp một bộ ảnh cho mùa cuối xem xét kĩ lưỡng những bức ảnh vừa chụp được. Cơ mà không được rồi…
Những ngày đông lạnh bạn thích cuộn tròn trong chiếc chăn ấm và ôm gối thật chặt, thật sâu ngủ ngon lành.
Đông có nắng và có gió, bạn tha thẩn từng góc phố nhỏ, vài quán cóc bên lề, hay quán quen ngộ ở cổng trường mỗi chiều chủ nhật… nhẹ nhàng giữa chốn đông người, bạn sải bước thật chậm, ánh mắt lơ đãng nhìn ngắm 1 món đồ hay hay rồi mỉm cười và hòa vào dòng người tấp nập trên phố.
6652390649_6659458e79
Tháng 12, đôi quá mệt mỏi, quá lạc lõng và cô đơn khi không có gia đình bên mình. Bạn muốn ,vẫn thích nthế giống như khoảng lặng vậy cứ bước ,bước trên đường như vậy thôi dù thỉnh thoảng vẫn bị mọi người cho là đồ hâm, tự kỷ nặng. Mấy hôm chị họ thỉnh thoảng hay cùng em gái chuyện trò, cho em gái vài lời khuyên hữu ích, nhưng em gái còn trẻ con ưa làm nũng. Nhưng theo thời gian rồi em sẽ lớn chị nhỉ!
Tháng 12, nhẹ nhàng đến và nhẹ nhàng đi. Mang về cho bạn cảm giác yêu thương, chỉ muốn chở yêu thương ấy đi về một nơi xa tít tắp nơi có bố, mẹ, Duy và ông nội.
Tháng 12 đến và trôi đi thật nhanh, mọi thứ cũng theo đó mà vồn vã gấp gáp bội phần. Guồng quay hối hả của cuộc sống dường như không hề lạc nhịp… Con người ta cũng chạy theo nó quên mất đông gần tàn và nhường chỗ cho nàng xuân tươi sắc thắm hay tại vì họ muốn níu kéo chút dư âm nào đó cho riêng mình?
Tháng 12 công việc bận rộn hơn tất thảy các tháng khác trong năm. Mọi thứ như chực đổ vì đôi quang gánh cuộc sống chòng chành quá nào là công việc, học hành, thi cử và có cả cái gọi là “kí ức” ừ là ” kí ức ” . Chúng không theo trật tự nhất định nào mà xếp ngổn ngang khiến bạn chênh chao muốn bổ nhào vào dòng đời bon chen, tấp nập ngoài kia.
1346509279872802973_574_574
Tháng 12 cũng là lúc bạn dành cho mình một chút thời gian để sắp xếp gọn ghẽ lại mọi việc, gói ghém chuyện của một năm dài vào túi thời gian, có lẽ sẽ là một món quà bất ngờ cho ngày nào đó ta lục lọi, kiếm tìm chiếc túi thời gian ấy. Không biết bạn đọc ở đâu: “Từ điển là nơi duy nhất mà từ “success” (thành công) lại đứng trước từ “work” (làm việc). Làm việc chăm chỉ là cái giá chúng ta phải trả cho bất kỳ thành công nào.”
Tháng 12, sắp thi nốt những môn cuối cùng, cùng cố gắng nỗ lực! Và rồi bạn sẽ gửi lại năm cũ những lo toan, mệt nhọc, sẵn sàng chào đón một năm mới đến với niềm hân hoan ,cùng cố gắng.
Xin lỗi chồng, em đã ngoại tình !

Xin lỗi chồng, em đã ngoại tình !

Anh không cần phải ôm em mỗi ngày đi làm về như từng làm, đừng nhắn tin nói yêu em như mọi lần anh nhé, vì đã có một người quan tâm và biết làm cho em vui mỗi ngày.
Mình đã sống với nhau được trọn 15 năm với 6 năm yêu đương mặn nồng, cùng trải qua bao thăng trầm cuộc sống với mọi cung bậc cảm xúc của yêu thương, nhớ nhung, giận hờn… Em xin lỗi vì đã xé nát đi kỷ niệm của 6 năm yêu nhau là hàng tập thơ và cả trăm bức thư tình lãng mạn mình viết cho nhau trong cơn đau đớn tuyệt vọng đến tận cùng. Đến hôm nay em vẫn khẳng định anh là tình yêu lớn nhất của đời em, em sẽ không bỏ anh đâu chồng ạ, em hứa rồi mà.
13452854691110938744_574_0
Trái tim em giờ đây bớt trống rỗng, chông chênh, em dần lấy lại được thăng bằng của cuộc sống. Không còn những đêm dài trằn trọc mất ngủ triền miên nữa để rồi sáng nào cũng phải chườm đá cho đôi mắt khỏi sưng húp trước khi đi làm, nói dối các con rằng bị ớt bắn vào mắt. Em cũng không còn là con bé ngốc nghếch nữa đâu anh, chỉ vì tin và yêu anh quá nhiều thôi, nhưng điều đó đâu phải là tội lỗi.
Em cũng không còn phải lo lắng nấu gì cho anh ăn thật ngon, quần áo là thẳng nếp chưa, em đã biết yêu bản thân và chăm lo cho sức khoẻ của mình rồi. Em vẫn “giỏi việc nước đảm việc nhà” như anh thường khen đó. Em sẽ không là trung gian để giải quyết những tranh chấp tình cảm giữa các cô người tình của anh nữa đâu, anh phải tự lo nhé, mỗi lần vào nhà nghỉ anh phải kín đáo, đừng để bọn họ đi rình rập nhau. Dẫu sao em vẫn muốn cảm ơn những cô người tình bé nhỏ ấy để biết được mình không phải là tất cả của anh.
171610_xll-4
Anh nói trong số họ anh yêu em nhất, em tin anh chứ. Anh không cần phải ôm em mỗi ngày đi làm về như từng làm, đừng nhắn tin nói yêu em như mọi lần anh nhé, vì đã có một người quan tâm và biết làm cho em vui mỗi ngày. Nụ cười và con tim của em đã vui trở lại, em tìm lại được cảm giác yêu đương cuồng nhiệt rồi, mọi phiền muộn của em đã theo gió cuốn trôi.
Em cũng không thể phủ nhận anh từng là người đàn ông tuyệt vời nhất của em và cho đến giờ vẫn vậy. Xin lỗi anh, em đã ngoại tình.
Những miền nhớ đã thôi nức nở…

Những miền nhớ đã thôi nức nở…

Giống như một ngày đông rất lâu sau đó, anh đi bên cô và kéo cô gần lại bên mình cùng sánh bước, để lại những miền nhớ đã thôi nức nở.

Miền nhớ

Trang ngồi lặng yên, để mặc những hạt mưa bám đầy trên tóc, vương trai đôi bờ vai mình. Điện thoại của anh tắt máy, những mong muốn liên lạc với anh đều trôi về vô vọng. Đã ba tuần nay, kể từ sau chuyến đi cùng anh gần nhất, anh cắt đứt mọi liên lạc với cô, mà lý do, đủ để Trang hiểu.
1352771402-ke-lam-toi-tan-gia-bai-san-1
Nếu thực sự cần quên đi, hà cớ gì, anh còn cần phải bày một chuyến đi thật xa, để vương thêm những nỗi nhớ vào lòng nhau. Biết vậy, mà Trang vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Cô vẫn nắm tay anh đi qua những miền đất xa xôi, để giờ này, buông tay trong vô vọng nhìn anh cất bước bên một người mới. Hóa ra, những ngày tháng bên nhau không đủ để anh ngoái lại, và chào cô lấy một lần.
Trang vẫn một mình loay hoay với mớ ký ức phủ đầy tên anh, những nụ cười mang tên anh, những bình minh nhờ có anh mà tỏa nắng. Thành ra cuộc sống của cô gái 21 vẫn xoay quanh một bóng hình như thế.
Giờ đây, khi ngồi trên xe bus, không còn ai quàng tay che nắng cho cô, không còn người nắm tay thật chặt, kéo cô sát bên mình những lúc xe đông đúc và cô mệt chừng muốn xỉu. Không còn những ngày đi dạo trong công viên đầy nắng, cô cười và tim rung rinh thật ngọt. Không còn những tin nhắn ấm áp quan tâm đến từ anh…
Tất cả, đã lùi xa, từ khi Trang biết tim anh không còn chỗ cho cô nữa. Căn phòng nhỏ chật chội này, ban công nhỏ xíu này không còn đón chân anh mỗi ngày. Phải rồi, chị ấy có tất cả, tiền tài và địa vị, hẳn là anh đi bên người ấy mới xứng đáng.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi đều trên mái hiên, có trái tim vẫn hoài thổn thức.
7867898

Vẫn là những mùa nhớ

Hôm nay, khi đi trên phố, Trang thấy người ta đăng ảnh anh trên những bìa quảng cáo to giữa ngã tư, bên cạnh là Gia Linh – ca sỹ mới nổi của ngành giải trí. Tim cô không thắt lại như mọi khi, chỉ yên lặng ngắm nhìn hình ảnh mới của anh. Đôi môi anh nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt cũng có phần lấp lánh hơn xưa.
Từ ngày anh tham gia cuộc thi giọng hát hay đó, cũng là ngày anh rời bỏ cô sinh viên mới ra trường là Trang để đến bên những người con gái mới, có tiếng tăm, có cơ hội làm anh thêm nổi tiếng. Người ta bảo, yêu một người không phải chỉ mang lại cho người ta hạnh phúc là đủ, mà còn phải để người ta sống theo cách mà người mà muốn. Ngày đó, Trang thấy mớ lý thuyết ấy thật nặng nề và chẳng có chút cơ sở nào. Giờ, mọi thứ rõ ràng hơn biết bao nhiêu.
Vậy là những ngày sau đi bên anh, Trang dần tách ra, đứng lui vào một góc khi có fan nào nhận ra anh và muốn xin chữ ký, hoặc chụp ảnh cùng. Sau đó, người ta vẫn thấy Trang và anh đi bên cạnh nhau đến quán café quen thuộc nơi anh hay hát cuối tuần. Song, lúc anh bắt đầu cất tiếng hát, lúc anh say sưa trên sân khấu với tràng vỗ tay của khán giả bên dưới, là lúc Trang rơi vào khoảng không vô cùng. Trang sợ mất anh, cảm giác mỗi ngày một lớn dần, choán lấy cả tâm trí hay len lỏi vào giấc mơ mỗi đêm. Đã hơn một lần, cô nhân viên quay ra hỏi Trang:
- Sao lúc anh Duy hát, không thấy chị vỗ tay cổ vũ bao giờ?
Trang cười, hướng ánh mắt buồn ra cửa sổ:
- Vì khi đó, anh ấy không phải của riêng chị nữa!
Ngồi sau xe anh, Trang vẫn nghe tim mình thổn thức, cảm giác xa xôi chen ngang cuộc nói chuyện của hai người. Anh vẫn say sưa khi kể về ca khúc tối nay vừa trình bày.
- Anh này!
- Gì em?
- Hay là chia tay?
Anh vờ như không nghe thấy, vẫn nói thêm về chuyến đi sắp tới của hai đứa sau đợt biểu diễn này.
Và giờ thì chẳng cần chờ đợi Trang nói thêm lần nào nữa, anh xa Trang thật. Nhanh, hệt như cơn gió chiều, thoảng qua và chỉ để lại những hoang hoải khó nói thành lời. Trang không níu kéo, cũng không cố gặng hỏi lý do, bởi khi đã muốn xa nhau thì cần chi phải cố tìm một lý do làm chi, để giày xéo lòng thêm. Cô trở về với mớ ký ức về anh, về nỗi nhớ dày thêm qua từng ngày anh không còn bên cạnh nữa. Đôi lúc tình yêu thật lạ đến và đi chẳng để người ta đủ gặng hỏi một lý do. Dù biết rõ lý do, thì cũng là khi đã xa nhau rồi.

Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình

“Em làm anh bất ngờ quá, anh vui lắm… “
“Thương anh quá, có vậy mà sụt sùi ùi”
“Anh cũng thương em… “
***
Hôm nay thì tôi đã thấy được ánh sáng đầu ngày. Mấy hôm trước, tôi nằm bẹp dí trên giường trong một trạng thái li bì và có phần mê man. Những khi mở mắt và nhận thức được thế giới xung quanh thường là quá trưa hoặc là khi ánh chiều tà len lỏi qua song cửa sổ của căn nhà gỗ mà chiếu vào.





Hôm nay thì tôi đã cảm thấy khỏe hơn nhiều. Và việc thức dậy đúng nhịp sinh học bình thường, lần hiếm hoi trong đời, tôi cảm thấy trân quý sự tinh khôi thuần khiết của những tia nắng sớm, điều mà không có những ngày ốm đau như thế này chắc chẳng bao giờ tôi nhận ra.
Mới cách đây vài ngày, tôi cứ tưởng, cuộc đời mình đã đặt một dấu chấm hết. Tôi là đội trưởng của một đội vệ sĩ. Lần này đội của tôi nhận nhiệm vụ để bảo vệ một nhân vật quan trọng của một gia đình gia thế nhưng trót gây hấn với một đại ca giang hồ.
Công việc suôn sẻ suốt môt tháng trời và gần như nhiệm vụ đã hoàn thành , chỉ cần sau chuyến đi lên cao nguyên này nữa thôi, thì thân chủ của tôi chính thức định cư ở nước ngoài để chấm dứt những ngày tháng sống trong sợ hãi. Chuyến đi này thân chủ tôi đi thăm mộ mẹ mình trước khi có thể là sẽ chẳng bao giờ quay về nữa. Ý nghĩa của hành trình khiến chúng tôi không thể ngăn thân chủ mình thực hiện tâm nguyện, dù biết nguy hiểm sẽ muôn trùng khi rời khỏi khu vực an toàn trong thành phố. Mọi thứ được giữ bí mật cẩn thận, nhưng không hiểu sao cuối ngày hôm ấy từ nghĩa trang trở về, chúng tôi bị phục kích. Tôi và anh em của mình gần như bị động trước cuộc tấn công ồ ạt của đối phương . Và trong lúc những cuộc ẩu đã diễn ra không ngừng nghĩ, tôi bị một cú đá lén sau lưng và ngã lăn xuống sườn núi.
Tôi bò, tôi trườn dưới chân núi không biết bao lâu, chỉ biết cổ họng khô rát đến tắt tiếng , tay chân bị thương và sự đói khát khiến tôi không biết mình có còn đủ nửa cái mạng không nữa.
Và nửa cái mạng có phần nói thách của tôi, được nhặt về bởi người con gái ấy.
Ngôn Hảo, cô gái có cái tên thuộc loại hiếm lạ, lúc đó trong mắt tôi chẳng khác một nữ thần. Tôi không nhớ rõ cô ấy đã làm thế nào để mang tôi về căn nhà gỗ giữa trang trại trồng thảo dược. Chỉ biết khi tỉnh dậy lần đầu tiên,mùi thuốc bắc đã xông thẳng vào mũi tôi, khiến tôi-một người sinh ra ở thành phố quen với những viên thuốc tây- gần như bị choáng.
Nhưng cảm giác bị choáng ấy, không kinh khủng bằng việc phát hiện ra mình bị mất đi giọng nói. Cổ họng tôi có vẻ bị tổn thương nặng. Tôi càng cố gắng gào lên, nhưng tuyệt không phát ra một âm thanh nào. Vậy mà trong sự bất lực vô vọng ấy, khi tôi mong chờ một lời vỗ về an ủi, người mà tôi coi là Nữ Thần, Ngôn Hảo, xuất hiện với một khuôn mặt lạnh lùng và ép tôi uống những chén thuốc đen xì và có mùi thật không dễ chịu. Tôi cố né miệng mình đi, vùng vằng không uống. Và tôi không ngờ rằng, một trong những vệ sĩ uy dũng nhất thành phố lại có ngày bị một cô gái tay chân mỏng mảnh tát liên tục mấy cái vào mặt , rồi bóp mũi ép uống thuốc. Tôi thấy mình chẳng khác một đứa trẻ bất hạnh lọt vào một nhà giữ trẻ mà cô bảo mẫu có vẻ ngoài xinh đẹp nhưng lại mạnh tay đến hung tàn…
Gần như ngày nào tôi cũng bị Ngôn Hảo đánh vì cái tội cứng đầu không uống thuốc. Nhưng những cuộc “giao tranh” ấy, tuyệt nhiên không có một lời nào. Trước khi “giao tranh” bằng tay chân, chúng tôi “giao lưu” bằng ánh mắt. Ngôn Hảo sẽ đưa chén thuốc còn bốc khói trước mặt tôi, nhướn mày theo kiểu bảo tôi uống đi, còn tôi sẽ nhăn mặt lắc đầu từ chối. Và rồi kịch bản ngày nào cũng như ngày nấy, Ngôn Hảo tát vào mặt tôi, và ép tôi uống bằng mọi cách có thể. Âm thanh duy nhất phát ra trong những lần như vậy, chỉ là tiếng rên yếu ớt không thành tiếng của tôi…
1289812660.img
Lúc này thì tôi không còn nghĩ Ngôn Hảo là nữ thần nữa, dù vẫn mang ơn cứu mạng, nhưng tôi bắt đầu thấy vẻ lạnh lùng và băng giá của cô ấy giống với một nữ ma đầu trong phim khiếm hiệp, Lý Mặc Sầu…
Nằm hứng từng tia nắng sáng một hồi , tôi bắt đầu cảm thấy nhớ một điều mà hơn một năm nay tôi không còn nhận được. Đó là những tin nhắn chào buổi sáng. Thủa ấy, mỗi ngày của tôi bắt đầu bằng hai âm thanh trái ngược, năm phút trước là tiếng đồng hồ báo thức inh ỏi và đáng ghét, năm phút sau sẽ âm báo tin nhắn từ một người, mà thanh âm của nó khi đó với tôi rất đỗi ngọt ngào.
Tôi quen em qua một diễn đàn thể thao trên mạng. Và vì vậy , mà đến bây giờ tôi thậm chí không biết tên thật của em. Tôi vẫn chỉ gọi em là Basti, nick của em đặt theo tên một cầu thủ bóng đá mà cả hai chúng tôi cùng thích.
Thần tượng của tôi là một chàng cầu thủ thần đồng của bóng đá Đức, nhưng không may bị những chấn thương hành hạ, trầm cảm và rồi từ giả sự nghiệp trong vô vàng luyến tiếc. Vì anh không bao giờ vươn lên tới đỉnh cao thật sự, nên tên tuổi anh không nhiều người biết chứ đừng nói chi là yêu thích. Vậy nên khi tôi thấy một cái nick để avatar là hình của anh, tôi tò mò và liền vào làm quen.
Những câu chuyện lúc ban đầu chỉ liên quan đến thần tượng , tới bóng đá và quần vợt. Rôi không biết từ lúc nào, đề tài của chúng tôi vượt ra khỏi những lĩnh vực trên diễn đàn. Rồi khi không còn đề tài cùng quan tâm, chúng tôi chuyển qua quan tâm nhau. Chúng tôi bắt đầu những tin nhắn cho hỏi han cuộc sống của người kia mỗi lúc một thường xuyên hơn. Em luôn dịu dàng với những quan tâm hỏi một ngày của tôi thế nào. Và khi biết tôi làm việc cho công ty bảo an, em bắt đầu có thói quen gửi lời chào buổi sáng đánh thức tôi đi làm. Em gửi những câu hoặc ngọt ngào hoặc ấm áp, nhưng luôn kết thúc bằng sáu chữ ” anh nhớ bảo trọng nghe anh”.
Hình ảnh chủ đề của Jason Morrow. Được tạo bởi Blogger.

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *